Mật đường – chương 1

Chương 1

EDIT: Vân Nhi

Beta: Đầm♥Cơ

 

“Cạnh cạnh cạnh” sáng sớm tiếng giày cao gót đã vang lên, bóng dáng mang theo giai điệu tinh tế bước đi nhanh, gặp mọi người còn không quên gật đầu chào.

“Kiều Kiều, chào buổi sáng!”

“A Phúc thẩm, chào.” Mạnh Nhược Kiều nhếch môi cười, thân thiết chào hỏi A Phúc thẩm, nhưng bước chân vẫn chưa dừng lại.

A Phúc thẩm cũng quen, thuận miệng hỏi: “Cô lại tìm trưởng trấn?”

“Đúng vậy!” Mạnh Nhược Kiều bất đắc dĩ cười khổ, chia tay A Phúc thẩm đi vài bước chợt nghe thấy tiếng gào thét.

Cô bước vào cửa, vừa nhấc mắt liền thấy đám đàn ông trần trụi nửa người trên, gọn gàng mà uy quyền, mồ hôi trong suốt chảy trước ngực, dưới ánh mặt trời dừng như tỏa sáng.

À, tuy rằng hình ảnh siêu đẹp mắt này đã nhìn qua không dưới mấy trăm lần, nhưng mỗi khi nhìn thấy, ánh mắt vẫn không nhịn được dừng một chút, đáng tiếc bây giờ cô không rảnh thưởng thức, giày cao gót dưới chân cũng không ngừng, trực tiếp đi vào rất nhanh. Cởi giầy, chân trần đi trên sàn gỗ lạnh lẽo.

Đi vài bước, không có người bắt chuyện, cô quen thuộc khom người, đứng ở phòng, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn người trước mặt.“Trưởng trấn.”

“Chào buổi sáng, Kiều Kiều, muốn ăn bữa sáng không?” Nữ trưởng trấn cười ngọt, đôi mắt xinh đẹp mở to, một tay cầm bát cháo, một tay cầm chiếc muỗng nạm vàng óng ánh, nhiệt tình tiếp đón.

Mạnh Nhược Kiều thở sâu, bất đắc dĩ nhìn trần nhà một cái, mới tức giận mở miệng: “Trưởng trấn, cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”

“Tám giờ rưỡi!” Cô chậm rãi ăn thịt bò, vô tội nhìn trợ lý. “Cô thật sự không ăn sáng sao?”

Lại hít sâu, Mạnh Nhược Kiều xoa huyệt thái dương.“Trưởng trấn, tám giờ đi làm, bây giờ đã tám rưỡi, cô còn có thời gian ăn sáng?” Hơn nữa chuyện này không phải lần đầu tiên, trưởng trấn ba ngày đi làm hai ngày muộn, còn để trợ lý tìm đến cửa.

“Dù sao hôm nay không có việc gì làm.” Trưởng trấn nhún vai, vẻ mặt thảnh thơi. “Với lại, bọn họ không thấy tôi, cũng biết đến đạo quán tìm tôi nha!” Có gì phải khẩn trương?

Mạnh Nhược Kiều trừng cô, “Tiểu thư, cô không biết ba chữ ‘Làm gương tốt’ sao? Cô không sợ người bên cạnh học theo à?”

“Sẽ không, mỗi ngày cô đều đi làm đúng giờ mà!” Trưởng trấn cười cười, bên người cô có trợ thủ Mạnh Nhược Kiều, từ khi đảm nhiệm trợ lý tới nay, mỗi ngày Mạnh Nhược Kiều đều đi làm đúng giờ, không có ngày nào muộn.

Mạnh Nhược Kiều thật sự không có cách, trưởng trấn này chính là vậy, mỗi ngày nói nói, cười cười, muốn làm gì thì làm, ngược lại cô là trợ lý mà còn quy củ hơn cả cô ấy.

Ai~ lúc trước không biết sao cô lại chạy tới nơi này làm trợ lý cơ chứ?

Mạnh Nhược Kiều thở dài, hai năm trước, cô một mình rời nhà họ Mạnh, tạm biệt cuộc sống công chúa xa hoa, trở lại quãng đời sống chung với cậu.

Vừa tốt nghiệp đại họ,c cô không ngồi không để cậu nuôi sống qua ngày, nhất định phải tìm việc làm, vừa hay trưởng trấn của trấn tìm trợ lý, cô chạy đi phỏng vấn.

Bởi vì đến phỏng vấn chỉ có một người, đương nhiên liền trúng tuyển! Làm trợ lý đã hai năm, cô giống như một bà già, lúc nào cũng nhắc nhở trưởng trấn làm gì làm gì, có khi còn phải xử lý mọi chuyện khi trưởng trấn nghỉ làm, nhưng việc không nhiều, cũng có một hai ngày nghỉ.

Mạnh gia nhị tiểu thư không chịu làm, lại chạy đến trấn nhỏ xa xôi này làm trợ lý, người bình thường đều cảm thấy cô bị điên ? Nhưng mà, cô cũng không hối hận, tuy rằng trưởng trấn luôn làm cho cô vô lực, nhưng cuộc sống trước mắt cô rất vừa lòng.

Đương nhiên, nếu trưởng trấn có thể thông minh một chút, cô nghĩ đời người sẽ đẹp hơn.

“Kiều Kiều, cô phát ngốc gì vậy? Đến ăn sáng!” Trưởng trấn múc cho Mạnh Nhược Kiều một bát cháo, ngoắc cô tới, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra nụ cười lấy lòng.

“Tôi ăn no rồi.” Nói là nói như vậy, Mạnh Nhược Kiều vẫn tiến lên ngồi xuống tiếp lấy chén cháo, tự động cầm đũa gắp rau.

Về phần đi làm…… Quên đi, cấp trên không để ý, cô là trợ lý có thể nói cái gì?

“Dù sao ngày nào cũng ăn ở nhà tôi mà?” Ăn cháo, trưởng trấn ngắm Mạnh Nhược Kiều, Mạnh Nhược Kiều ăn gì cũng rất nhanh, mới đó mà đã hết hai chén cháo, nhưng lại rất tao nhã, chậm rãi, hoàn toàn không phù hợp với tốc độ ăn.

Cô nghĩ, không cần nửa giờ, nồi cháo bên cạnh bị xử sạch!

Thần kỳ là, rõ ràng sức ăn lớn, nhưng Mạnh Nhược Kiều rất gầy, cô cắt tóc ngắn, tóc hai bên như lông vũ ôm lấy khuôn mặt. Di truyền huyết thống của bà cố, làm cho cô ‘ngũ quan lập thể’ mà thâm thúy, nhìn như con lai, cho dù ngày ngày chạy bên ngoài, nhưng làn da cô vẫn trắng nõn không tỳ vết, dưới lông mi dày rậm là đôi mắt to có thần, mũi rất thẳng, cánh môi xinh xắn, không cần trang điểm mà cũng là mĩ nhân.

(Vân nhi : ôi tỷ đẹp quá .Ngoài đời ít ai được nét đẹp trời ban như tỷ đâu. Ngưỡng mộ quá🙂 )

    ‘ngũ quan lập thể’ : ý nói toàn bộ gương mặt  )

Cô cũng cao một mét bảy như nữ sinh bình thường, thân hình rất tinh tế, áo rộng thùng thình màu trắng lộ ra dáng người chữ T, bên hông buộc dây lưng màu đỏ, quần bò bao vây lấy hai chân thon dài cân xứng. Nhưng gầy thì gầy, cô có vòng một cỡ C tiêu chuẩn, gương mặt thiên sứ, dáng người ma quỷ, ông trời không công bằng rõ ràng ở trước mắt bày ra.

(vân nhi : hôhô! Tỷ như thế này ai cũng ao ước em cũng thèm đây =P~)

“Hô!” Mạnh Nhược Kiều buông bát đũa, hai tay tạo thành chữ thập.“Cám ơn đã chiêu đãi.”

Trưởng trấn nhìn đồ ăn trên bàn dường như đều bị chén sạch, nồi cháo bên cạnh sớm không còn, mà cháo trong bát của cô còn thừa một nửa. Cô nhìn đồng hồ, không nhiều không ít, vừa vặn nửa tiếng.

Cho dù sớm thành thói quen Mạnh Nhược Kiều ăn rất tốt, nhưng nữ trưởng trấn vẫn không nhịn được lắc đầu, không thể tưởng tượng nổi nhìn cô.

“Kiều Kiều, cô đem đồ ăn đi đâu vậy?” Nhìn khuôn mặt cùng dáng người của cô, ăn thế nào cũng không mập, thực làm cho người ta ghen tị!

Rút giấy lau miệng, Mạnh Nhược Kiều lười trả lời vấn đề cũ rích này, mắt đẹp ngắm nửa chén cháo của cô gái ngồi đối diện, lại liếc nhìn đồng hồ trên tường một cái.

“Trưởng trấn, cô muốn ăn bao lâu? Đừng quên chúng ta còn phải họp.” Hoa đào quý gần đến, hàng năm ba tháng vừa này rất bận, cũng là lúc du khách nhiều nhất, bình thường lúc này bọn họ đều liên tiếp hoạt động, kiếm khách.

“Không vội.” Trưởng trấn cười thảnh thơi, buông bát, bưng ly trà uống một ngụm, đương nhiên, cô cũng không quên mời trợ lý một ly.“Kiều Kiều, uống trà.”

Mạnh Nhược Kiều nhìn trưởng phòng cầm ly trà, chén trà xinh đẹp đựng hồng trà đậm, bên trên có vài cánh hoa, đây là trà hoa đào nổi danh của trấn, lá trà non được hái lúc sáng sớm, có nhàn nhạt hương hoa đào, có tác dụng vừa giải toả tin thần vừa giảm mỡ.

Khó được trưởng trấn tiếp đãi như vậy, cô làm trợ lý thực cảm thấy vui vẻ; Nhưng cô không phải đứa ngốc, cô nhìn đôi mắt của người phụ nữ này, không có việc gì ân cần, nếu cô không cẩn thận một chút, người thảm chính là cô.

Mạnh Nhược Kiều nâng mắt liết một cái thấy cô cười tủm tỉm rất là thân thiết, trong lòng đa nghi tăng gấp bội.

“Cô lại có chủ kiến gì?” Nâng ly trà lên, cô uống một ngụm trà hương cam hoa đào, cũng không quanh co trực tiếp mở miệng nói.

“A! Kiều Kiều, cô thực sự hiểu tôi.” Trưởng trấn nũng nịu nở nụ cười, buông chén trà, một tay che mặt, mắt to xinh đẹp xem xét Mạnh Nhược Kiều. “Kiều, cô có biết dưới chân núi này đang xây dựng khu nghỉ mát?”

Mạnh Nhược Kiều nheo mắt, trong lòng mơ hồ, cô uống một ngụm trà, thản nhiên đáp lời.“Nghe qua.”

“Nghe nói khu nghỉ mát này có cả khách sạn, khu trò chơi, suối nước nóng, đương nhiên giá cả đều không thấp. Kiều Kiều, nghỉ phép đến trung tâm bàn việc kinh doanh.” Trưởng trấn dừng một chút, mắt xẹt qua tinh quang, nhìn thẳng Mạnh Nhược Kiều, đã sớm muốn rồi.

“Kiều, nếu chúng ta hợp tác được thì có thể gửi bán hàng hoá Hoa Đào trấn, còn nữa, cũng có thể để khách ở khu nghỉ mát đến đây giải sầu, cô có biết bây giờ đang lưu hành cuộc sống ‘nhạc’, nhất là kẻ có tiền.” Nãy giờ Mạnh Nhược Kiều không nói gì, trưởng trấn nhíu mày. “Kiều, cô cảm thấy kế hoạch này được không?”

“Không sai.” Mạnh Nhược Kiều gật đầu, đầu óc sớm bắt đầu tính toán nưhnxg lời trưởng trấn nói — nếu tất cả thành công, trấn nhỏ nhất định kiếm được càng nhiều tiền, cũng càng có nhiều kinh phí xây dựng trấn.

“Tôi biết cô nhất định hiểu được chuyện này rất tuyệt.” Trưởng trấn cười vui vẻ cực kỳ, mắt cô chuyển đến chỗ Mạnh Nhược Kiều.“Nhưng mà Kiều Kiều, nhà máy và thương nhân muốn hợp tác không phải chỉ có mình chúng ta, muốn bàn bạc với một đống thương nhân đâu phải dễ.”

“Đúng, đến lúc đó cạnh tranh nhất định rất kịch liệt.” Mạnh Nhược Kiều gật đầu.

“Đúng vậy, thật sự rất phiền phức!” Trưởng trấn nâng ly trà lên uống một ngụm, giống như không chút để ý mở miệng.“Đúng rồi, nghe nói người đầu tư khu nghỉ mát là tập đoàn T.K nổi danh trên thương trường…… A? Kiều Kiều, nghe nói tổng giám đốc T.K là anh rể của cô?”

Trọng điểm đến đây!

Mạnh Nhược Kiều nheo mắt, thản nhiên nói tiếp. “Còn chưa phải.” Chỉ đính hôn, nghe nói còn chưa chính thức kết hôn.

“Ai da, thật khéo mà!” Trưởng trấn khanh khách cười khẽ.

“Cô đừng giả vờ.” Mạnh Nhược Kiều hừ nhẹ, cô gái này căn bản đã tính toán ngay từ đầu, bây giờ diễn với cô làm gì?

Trưởng trấn mở to mắt, bị vạch trần cũng không xấu hổ tý nào, ngược lại cười càng ngọt.“Kiều, cô đã cùng T.K quan hệ tốt như vậy, như vậy……”

“Cô đừng quên, tôi rời nhà trốn đi đã lâu.” Cô sớm không còn quan hệ với nhà họ Mạnh!

“Đúng, cô và cha cô không phải còn co quan hệ sao?” Trưởng trấn cười thân thiết.“Hơn nữa, không phải mỗi ngày cô đều liên lạc với cha cô sao?”

Mạnh Nhược Kiều đổi sắc mặt, nâng mắt nhìn cô gái trước mắt, khuôn mặt cười ngọt ngào, thực thân thiết, nhưng tia sáng trong mắt kia quá gian trá.

“Kiều Kiều, cô yên tâm, tôi sẽ không nói chuyện này cho cậu cô biết.” Trưởng trấn cười hí mắt, tay vỗ nhẹ tay Mạnh Nhược Kiều. “Kiều, chuyện này giao cho cô nha!”

Mạnh Nhược Kiều hơi nhếch môi, trừng mắt giận tươi cười, ý trong lời nói thực rõ ràng —

Nếu cô không làm theo, cô gái này chắc chắn sẽ đi mật báo!

Thật sự là…… Cô không muốn tốn hơi thừa lời, cuối cùng chỉ có thể nhận lời.

Tên đã trên dây, Mạnh Nhược Kiều không thể không thỏa hiệp.

Trừ khi cô muốn để cho cậu biết cô còn liên lạc với nhà họ Mạnh, chắc chắn cậu sẽ tức giận, mà nếu cậu tức giân, người thảm chính là cô.

Nhìn điện thoại di động, Mạnh Nhược Kiều nhịn không được thở dài.

Xét đến cùng, còn không phải cha rước lấy, rõ ràng đã kết hôn, có vợ, lại chọc chết mẹ cô, mà mẹ cũng một lòng yêu cha, mặc kệ cậu ngăn cản thế nào, mẹ vẫn cam tâm tình nguyện làm vợ lẻ.

Mà cậu chán ghét ba, hai người hoàn toàn liên lạc với nhau; Cô rời khỏi nhà họ Mạnh, tuy rằng không hề lui tới nhưng vẫn liên lạc với cha.

Không có cách nào, tuy rằng cô thực sự khinh bỉ cha, rõ ràng năm mươi mấy tuổi còn quen mấy cô em không kém tuổi con cái mình là mấy, thật sự là không biết xấu hổ! Nhưng mà……

Cô ấn điện thoại, đổ chuông vài hồi lập tức truyền đến một giọng nói vô cùng thân thiết.

“Bảo bối, sao con lại rảnh rỗi gọi cho cha?” ông Mạnh vui vẻ nói, thật khó có lúc con gái chủ động tìm ông.

“Cha có việc sao?” Nghe được tiếng của cha, Mạnh Nhược Kiều nhịn không được cắn môi. Đúng, ông là người cha phong lưu nhưng lại rất yêu cô, mà cô cũng yêu ông.

“Không vội.” Vì con gái, cái gì ông cũng có thể dừng lại, ông đưa tay chỉ thị hội nghị tạm dừng, để toàn bộ nhân viên rời phòng họp.“Sao vậy? Khó được lúc con chủ động gọi cho cha, xảy ra chuyện gì sao?”

Bình thường đều là ông gọi cho con gái, từ khi con gái rời nhà ông và cô rất ít khi liên lạc, nếu ông không chết sống ngày nào cũng gọi điện, chỉ sợ con gái rời nhà đã sớm quên đi cha già.

Điện thoại mơ hồ truyền đến vài tiếng động, Mạnh Nhược Kiều nhíu mày, “Ba, còn đang họp sao?” Xem ra ông nhất định vì cô mà tạm dừng cuộc họp.

“Cuộc họp nhỏ, không vội.” ông Mạnh nghe tiếng xì xào trong điện thoại, không khỏi hỏi, “Bảo bối, con đang ở đâu?” ông nhớ rõ trấn nhỏ không ầm ỹ như vậy!

“Ở Đài Bắc.” Nói xong, cô chợt nghe tiếng ghế ngã xuống đất.

“Đài Bắc?!” ông Mạnh khiếp sợ đứng dậy, âm lượng không khỏi phóng lớn.“Sao con lại đến Đài Bắc? Sao không nói cho cha? Xảy ra chuyện gì? Hay là cậu đuổi con ra ngoài? Thằng nhóc đó thật là, không sao, con về với cha, nếu không muốn ở trong gia đình thì cha giúp con tìm nhà……”

“Ba!” Mạnh Nhược Kiều chịu không nổi cắt ngang lời cha, “Con không bị cậu đuổi, cha suy nghĩ nhiều quá.”

Trên thực tế, cô lừa cậu nói muốn đi Hoa Liên chơi vài ngày, nếu không, để cậu biết cô chạy đến Đài Bắc, cô liền xong rồi.

“Phải không?” ông Mạnh không tin,“Vậy sao con có thể ở Đài Bắc? Con ở đâu? Cha đi đón con.”

“Con ở……” Cô ngẩng đầu nhìn toà cao ốc phía trước, nhịn không được thở dài. “Cha à, giúp con.” Có việc cầu người, cô không ngại kêu hai chữ ghê tởm kia.

“Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Từ trước đến nay cô không bao giờ mở miệng cầu ông, ông Mạnh khẩn trương.

“Con ở trước cửa tập đoàn Đài Loan T.K, cha có thể gọi điện thoại tìm người phụ trách khu nghỉ mát phía Đông được không?” nếu không phải cô bị chặn ở cửa, liên tục bị từ chối, thì chắc chắn cô sẽ không gọi điện thoại.

Cô tính dựa vào chính mình, vì thế liền gọi điện thoại đến tập đoàn T.K, thực khách khí muốn tìm quản lí nói chuyện hợp tác, nhưng vẫn bị tiếp tân chặn, thử vài lần cô không có cách, dứt khoát tới Đài Bắc, xông thẳng vào tập đoàn T.K, khách khí nói tiếp tân giúp cô hẹn với cấp trên, nhưng lâu rồi họ không gọi lại, không có cách nào, cô thật sự chỉ có thể gọi điện thoại cầu cứu thôi.

Ai! Cô quá ngây thơ rồi, cô chỉ là trợ lý nho nhỏ của trưởng trấn, làm sao có thể được nhân viên cấp cao có hứng thú hợp tác với trấn nhỏ? Điều này thật sự chỉ có thể dựa vào quan hệ.

“ Tập đoàn T.K? Sao con lại chạy đến nơi đó? Cái gì khu nghỉ mát…… Bảo bối, con muốn làm gì?” ông Mạnh truy hỏi .

“Ba, đừng hỏi, giúp con trước…… A!” Mạnh Nhược Kiều gấp đến độ đi qua di lại, không chú ý ở cửa có một chiếc xe Benz màu đen đi tới, họ cũng không ngờ có một người đột nhiên đi ra, kít một tiếng phanh gấp lại.

Mạnh Nhược Kiều cũng bị dọa sợ, di động trên tay xuống, bánh xe vừa hay cán qua, điện thoại gãy làm hai.

Cô ngây ngốc mở mắt nhìn điện thoại, nói không ra lời.

“Tiểu thư, sao cô đột nhiên đi ra? Như vậy rất nguy hiểm!” Tái xế thở hổn hển chạy ra mắng cô, làm ơn, nếu gặp chuyện không may ông không đền nổi nha!

“Thực xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Biết là lỗi của mình, Mạnh Nhược Kiều nhanh chóng xin lỗi.

Gặp đại mỹ nhân, tài xế cũng chậm lại, “Quên đi quên đi, tiểu thư, cô có sao không?”

“Tôi không sao.” Mạnh Nhược Kiều lắc đầu, cười cười với lái xe,“Thật sự rất xin lỗi, nhưng mà tiên sinh, có thể cho tôi mượn điện thoại một chút, tôi một cú điện thoại là tốt rồi.” Cô đột nhiên thét chói tai cắt đứt liên lạc, cha nhất định lo lắng gần chết.

Nghe được lời của cô, lái xe sửng sốt một chút, nghi ngờ nhìn cô.“Tiểu thư, cô sẽ không báo nguy chứ?”

“Không có, tôi không muốn có báo nguy……”

“Lão Lí.” Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên.

Mạnh Nhược Kiều ngẩng đầu, nhìn đến cửa sau xe đang được mở ra, một đôi chân dài, thân ảnh cao lớn cũng lập tức bước ra khỏi xe.

Người đàn ông ngẩng đầu, vừa hay đối mắt với cô.

Khí thế của người đàn ông làm cho cô giật mình, người đàn ông này có một mái tóc đen, ngũ quan thâm thúy, con ngươi sâu lợi hại, cố chấp mà lạnh lùng cứng rắn, mũi cao thẳng cùng cánh môi đẹp, nhưng là môi lại quá mỏng —

Môi mỏng vô tình, Mạnh Nhược Kiều nhìn người đàn ông trước mặt không chút thay đổi, không khỏi nghĩ đến những lời này.

Người này rất cao, tây trang Armani màu xám đậm làm cho thân hình anh ta càng cao. Anh ta có một vóc người tiêu chuẩn, cả người giống như là model từ tạp chí bước ra, rất thu hút sự chú ý của người khác.

Cho dù ở trấn nhìn qua vô số đàn ông, đàn ông cao to kiên cường làm ánh mắt sáng lên, cô nghĩ dáng người dưới tây trang nhất định rất đẹp.

“Ông chủ.” Tài xế vội vàng đến bên người đàn ông này, mở miệng giải thích, “Là vị tiểu thư này đột nhiên lao tới, làm tôi phanh lại không kịp……”

“À, tiên sinh……” Mạnh Nhược Kiều cũng mở miệng giúp lái xe nói chuyện, dù sao người sai là cô.

Người đàn ông liếc cô một cái, cũng nhìn cái điện thoại đáng thương, môi mỏng hơi cong lên, mang theo một chút khinh bỉ.

Mạnh Nhược Kiều đột nhiên câm mồm, cô chú ý tới đôi môi khẽ cong lên kia.

“Lão Lí, trả cô ta tiền.” Bỏ lại câu này, người đàn ông cũng không thèm nhìn Mạnh Nhược Kiều một cái, hai chân dài đi vào khu cao ốc.

“Vâng” Ông chủ không tức giận, tài xế nhẹ nhàng thở ra, nhìn về phía Mạnh Nhược Kiều.“Tiểu thư……”

“Đợi chút!” Mạnh Nhược Kiều khó chịu mở miệng, gặp người đàn ông không thèm quan tâm đến lý lẽ, cô nhíu mày. “Đáng thương nha, bộ dáng không có vấn đề mà lỗ tai có vấn đề.”

Người đàn ông kia dừng lại, ánh mắt sắc nhọn bắn về phía Mạnh Nhược Kiều. “Cô nói cái gì?” Giọng nói lạnh lùng nhưng không có một tia giận dữ.

“Hả? Thì ra bị mắng mới nghe hiểu được tiếng người!” Mạnh Nhược Kiều hiểu ra, cười với người đàn ông này. “Tiền tôi không cần, nhưng thật ra, vị tiên sinh này, nếu anh thiếu tiền, tôi đại nhân đại lượng, có thể cho anh, không biết anh muốn đola mỹ, bảng Anh hay là nhân dân tệ?” Dù sao đều là giấy, muốn cái gì cũng được.

Người đàn ông này lạnh lùng nhìn cô. Mạnh Nhược Kiều cũng không sợ, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, cao ngạo nhìn lại anh ta.

“Kiều Kiều!” một chiếc xe hơi khẩn cấp dừng một bên, ông Mạnh khẩn trương lao xuống xe, nhìn thấy con gái liền đi tới.“Kiều Kiều? Con có sao không? Sao con đột nhiên thét chói tai, hù chết cha!”

Ông Mạnh khẩn trương ôm lấy con gái, vội vàng kiểm tra con gái có sao không.

“Ba, con không sao.” Mạnh Nhược Kiều nhanh nhanh trấn an ba. “Ba, đừng khẩn trương con không sao.”

“Con không có việc gì sao lại thét chói tai……” ông Mạnh vội vàng hỏi, khóe mắt nhìn thấy một thân ảnh, ngẩng đầu, “Hả? A Hách, sao con lại ở đây?”

“Ba, ba biết anh ta?” Mạnh Nhược Kiều nhíu mày.

“Sao vậy? Con quên?” ông Mạnh nhìn về phía con gái, “Bảo bối, cậu ta là anh rể của con !”

Gì? Mạnh Nhược Kiều khiếp sợ mở lớn miệng, không thể tin được nhìn về phía người đàn ông kia, chống lại cặp mắt lạnh như băng, thoáng chốc nói không ra lời. Anh ta là anh rể tương lai? Vậy, vậy anh ta không phải là CEO tập đoàn T.K sao?!

Cô lập tức nghĩ đến mục đích mình chạy tới Đài Bắc……

A…..shit!

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s