Vương gia săn thê chương 20

                                  Edit : Mai Trần

                                 Beta : Thảo My

       Chương 20: nàng nên quý trọng giờ khắc này 

Nghe được tiếng gõ cửa, Hồng Y quay đầu lại nhìn Lăng vương, muốn biết kế tiếp mình  nên làm như thế nào.Lăng vương không có lên tiếng, hắn đứng lên ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào cửa sổ rồi chỉ chỗ mình vừa mới ngồi, ý bảo Địa Hỏa ngồi xuống, đóng giả thành hắn.
Địa hỏa cùng Hồng Y hiểu ý gật đầu một cái, Hồng Y từ cửa sổ nhảy ra ngoài, ở chung quanh xem một chút, phát hiện không có ai, lúc này mới nhanh chóng rời đi. Địa Hỏa đoan chánh ngồi xong, tiếp tục đóng giả nhân vật Lăng vương  .
Khi gõ cửa Liễu Kim Chi dường như nghe được tiếng động bên trong, cảm thấy có gì đó kỳ quái nhưng không dám hỏi loạn , lo lắng mình sẽ làm Lăng vương không vui
“Đi vào.” Địa Hỏa ngồi xong, điều chỉnh tâm tình của mình, mới gọi là Liễu Kim Chi đi vào.
Không khí trong phòng cứng nhắc không có một chút sức sống, còn có thể nhận ra sự thiếu kiên nhân, vô cùng buồn tẻ.
Liễu Kim Chi nghe được thanh âm, đẩy cửa bước vào, đi tới trước mặt Lăng vương, nàng khẽ thở dài, dịu dàng nói, “Lăng vương, hôm qua ngài có bị thương không, ta đã trừng phạt Lục Y rồi.”
“A, không có việc gì.”
“Vậy thì tốt, lăng vương, hôm nay thời tiết rất tốt, không bằng chúng ta đến hoa viên ngắm hoa thôi.” Liễu Kim Chi cười một tiếng, cho dù ai đều có thể nhìn được đi ra ý đồ của nàng, chỉ là không muốn nói ra mà thôi. Nghe liễu Kim Chi đề nghị , Lăng vương trong lòng nhàm chán than thở.
Ngày hôm trước du ngoạn vườn hoa, ngày hôm qua ở trong hoa viên đánh cờ, hôm nay còn đi vườn hoa ngắm hoa, Liễu Kim Chi này thật không thú vị, không có chút mới mẻ đa dạng khó trách Vương không có hứng thú với nàng
Địa hỏa cảm thấy lăng vương không bình tĩnh, lập tức cự tuyệt Liễu Kim Chi.
“Liễu cô nương, rất xin lỗi, Bổn vương hôm nay có chuyện quan trọng cần phải xử lý, không thể cùng ngươi ngắm hoa rồi, ngày khác đi.”
“Không sao, đã như vậy, ta sẽ không quấy rầy.” Liễu Kim Chi khẽ thở dài, sau đó xoay người rời đi, trong lòng có ngàn vạn khó chịu, nhưng lại không dám nói, ra khỏi cửa phòng sau, trực tiếp hướng phòng của Liễu Bạch Sơn đi tới.
Trải qua mấy ngày  luyện tập, Liễu Tiếc Linh kỳ nghệ đã tiến bộ không ít, hoàn toàn không giống lúc mới bắt đầu. Nàng đã có thể chơi cờ thành thạo với Liễu bạch Sơn.
Sáng sớm hôm nay, Liễu Bạch Sơn liền kêu Liễu Tiếc Linh cùng hắn đánh cờ, hai phụ tữ  vừa trò chuyện về kỳ nghệ , vừa nói chuyện trời đất, rất là vui vẻ.
“Cha, người để lại cho con một con đường sống a, người thật muốn đem con đánh thua ư, con cũng là  nữ nhi của người mà.”
“Nữ nhi ngoan, trên chiến trường không có tình cha con lại càng không nói đến phụ nữ, hắc hắc, cha thắng.” Liễu Bạch Sơn để xuống một viên Hắc Kỳ tử cuối cùng, phá hỏng   bạch kỳ, vì chiến thắng nên cười đến đặc biệt vui vẻ.
Kể từ nữ nhi này bị thương tỉnh lại, cảm giác giống như biến thành người khác, trở nên đáng yêu hơn so với trước kia, tươi cười nhiều hơn, thỉnh thoảng nũng nịu chút, thỉnh thoảng đấu cãi vã , cùng nàng ở chung một chỗ, cảm giác niềm vui thú vô cùng.
“Thế nào mỗi lần cũng bị bại thảm như vậy a, ai ——” Liễu Tiếc Linh cố ý nặng nề than thở, giả trang ra một bộ dáng bất đắc dĩ và bi thương, chọc cho Liễu Bạch Sơn cười ha ha.
Thấy Liễu Bạch Sơn cười đến vui vẻ như vậy, trong lòng Liễu Tiếc Linh cũng cao hứng theo, nếu như nàng thua có thể đổi lấy nụ cười của phụ thân thì nàng nguyện ý thua.
“Ha ha —— Linh Nhi, con thật sự rất thú vị, cha đúng là kẻ dở hơi nhưng cha thật rất thích con như bây giờ.”
“A ——” Liễu Tiếc Linh bởi vì câu nói này sắc mặt lập tức trầm xuống, có chút chột dạ.
“TRước kia con lúc nào cũng mang vẻ mặt nản lòng thoái chí, muốn nhìn con nở nụ cười thật sự rất khó khăn. Con bây giờ sức sống tràn trề, vẻ mặt tươi cười, cha thật rất thích vui.” Liễu Bạch Sơn rất cảm động, ngồi bên cạnh Liễu Tiếc Linh, ôm nàng, nhẹ nhàng vuốt đầu của nàng, trong lòng tràn đầy tình thương của cha.
“Cha, nếu như có một ngày,cha phát hiện ra con không phải con gái của cha, cha còn có thể thương yêu con như vậy sao?” Liễu Tiếc Linh bị tình thương của cha làm cảm động, đáy lòng đã đem hắn thành cha của mình, nhưng là nàng cũng biết, sự thật cũng không phải như vậy.
Nàng có thể cướp đi tình thương của cha dành cho Liễu Tiếc Linh  sao?
“Nha đầu ngốc, lại nói càn rồi, con vĩnh viễn đều là  nữ nhi của cha.”
Thôi, nàng nên quý trọng giờ khắc này, cần gì phải nghĩ quá nhiều , chờ Liễu Tiếc Linh  chân chính trở lại phiền não này tự khắc sẽ không còn.
 Quà mừng nhà mới a…………..

3 thoughts on “Vương gia săn thê chương 20

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s