Cắn anh không hề sai! – Chương 1.1

Chương 1.1

Giang Phong Duệ cực ghét đêm tối.

Đối với đêm tối, anh có một kí ức vô cùng thê thảm, cho nên điều anh hận nhất chính là không thể cứ như vậy mà giới hạn bóng tối.

Kể từ sau đêm hôm đó, anh không còn cách nào mà tự tin đi giữa ban ngày, bởi vì trên mặt anh bỗng xuất hiện thêm một loại kí hiệu.

Kí hiệu của ma quỷ.

Giang Phong Duệ nhìn mình trong gương. Đó là khuôn mặt của loài người, một nửa bên mặt anh tuấn đẹp tựa thiên thần, nửa bên kia, xung quanh mắt, xuất hiện một kí hiệu rối rắm hình sao năm cánh màu hồng đậm. Đó không phải bớt, cũng không phải do bẩm sinh, mà là khi anh mười sáu tuổi, trong đêm tối đó, một người đàn ông thần bí đã lưu lại kí hiệu này trên mặt anh.

Nghe nói đây là kí hiệu phong ấn của ác ma, giáo hội gọi là “ hoa văn ác ma”, thế kỉ mười chín ở Luân Đôn Anh Quốc, từng xuất hiện một tay giết người hàng loạt tên Jack, trong hồ sơ lưu lại có nói, dấu máu phát hiện ở hiện trường đểu có kí hiệu như vậy.

Không ai có cách xoá đi kí hiệu này, bao gồm cả cha của anh thân là bác sĩ nổi tiếng của khoa ngoại chỉnh hình, cùng mẹ anh là quản lý của công ty khoa học kĩ thuật sinh vật.

Hai người dù sao cũng chỉ là công dã tràng, sau khi họ ngoài ý muốn qua đời, anh thừa kế lại công ty khoa học kĩ thuật của mẹ, đầu tư một lượng kinh phí cùng nguồn nhân lực lớn, trải qua nhiều năm nghiên cứu, vẫn không tìm ra phương pháp nào xoá đi kí hiệu trên mặt anh.

Anh nghĩ, có lẽ đây là số mệnh của anh, dấu vết ma quỷ này nhất định sẽ theo anh cả đời, anh sẽ phải vĩnh viễn tiếp nhận ánh mắt khác thường của mọi người….

“ Ghê tởm!” Giang Phong Duệ rủa thầm một tiếng, nắm tay hung hăng đánh một quyền vào tấm gương, gương nứt ra một vết, máu theo kẽ ngón tay anh rỉ ra.

Anh không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy vô cùng tức giận. Anh hận bản thân mình, hận khuôn mặt đáng nguyền rủa này của anh, hận ánh mắt của mọi người xung quanh trước mặt anh làm bộ cung kính, nhưng trong lòng lại âm thầm phê phán anh.

Anh biết trong lòng bọn họ nghĩ thế nào——–anh chính là con của ma quỷ, tốt nhất là nên tránh xa anh một chút, ngàn vạn lần không nên đắc tội với anh, nếu không, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Bọn họ làm việc dưới quyền anh, tuân theo từng mệnh lệnh của anh, nhưng hoàn toàn không phải xuất phát từ sự tôn trọng, mà là sợ hãi.

Bọn họ đều sợ anh, tất cả mọi người đều sợ anh.

Vấn đề là, anh trừ tính khí hơi nóng nảy, tài phú, quyền thế hơn người bình thường , nhưng anh một chút cũng không đáng sợ, anh không có ý muốn giết người, cho tới bây giờ cũng chưa từng có hành động quá khích nào khiến mọi người không chịu được, anh thậm chí còn cố định quyên góp tiền cho cơ quan từ thiện, tài trợ hàng loạt cho các hoạt động từ thiện, nhưng mọi người vẫn đối xử với anh như đối với ác ma.

Đây là số phận sao?

Không , anh không tin số phận lại như vậy, anh không phục.

“ Bất kể như thế nào, mình nhất định phải nghĩ cách……….” Anh lẩm bẩm tự nói, cầm áo khoác tây trang đang vắt trên ghế dựa, mặc vào.

“ Chủ tịch, đã đến giờ mở hội nghị.” Thư kí tới gõ cửa phòng anh.

“ Biết rồi.” Anh gật đầu, chuẩn bị xong, mới bảo thư kí mở thiết bị chat webcam để họp.

Bởi vì kí hiệu trên mặt này, nên anh rất ít khi xuất hiện, bình thường đều thông qua điện thoại hoặc giấy tờ để điều hành nghiệp vụ của công ty.

Hôm nay mở cuộc họp này, chủ yếu là để kiểm tra tình hình vận chuyển, buôn bán của công ty trong sáu tháng đầu năm, đồng thời cũng lập kế hoạch tiêu thụ trong nửa năm sau, thuận tiện nge bộ phận phát triển báo cáo tiến độ nghiên cứu loại thuốc mới.

Cuộc họp rất nhàm chán, thế nhưng anh lại rất nghiêm túc, vì trong suy nghĩ của anh, không còn chuyện gì thú vị hơn là quản lý công ty, khiến công ty không ngừng lớn mạnh. kiếm thật nhiều tiền, đây dường như đã trở thành niềm vui duy nhất của anh.

Dĩ nhiên, là còn có Du, nếu cô không cùng lũ bạn bè xấu chơi bời, tình nguyện về nhà ăn với anh một bữa cơm tối, anh sẽ càng vui vẻ, thậm chí có thể cảm nhận được một tia hạnh phúc.

Trừ Du ra, trên đời này không ai có khả năng khiến anh vui vẻ, Chỉ tiếc, Du đối với thiên phú này của mình dường như không mấy hứng thú, rất ít khi sử dụng.

Giang Phong Duệ nghiến răng, không có tiền đồ thở dài một hơi, Du trẻ tuổi lại xinh đẹp như vậy, tất nhiên sẽ chọn việc vui vẻ với thế giới bên ngoài, cùng một chỗ với người “ anh trai” không mấy thú vị này, cũng thật uất ức cho cô.

“……….. Xin hỏi, chủ tịch có chỉ thị gì không?”

Đến cuối cuộc họp, quản lý bộ phận R&D nơm nớp lo sợ hỏi.

Anh nhìn ra được anh ta đang lo lắng hỏi về tiến độ nghiên cứu phương pháp bỏ đi kí hiệu trên mặt anh, anh cũng biết kế hoạch không có thêm tiến triển gì.

Không cần hỏi, hỏi chỉ càng thêm tức giận, chẳng có ý nghĩa gì cả.

“ Tan họp.” Anh tuyên bố, tắt màn hình chat webcam.

Thư kí đứng dậy, liếc nhìn vẻ mặt u ám của anh, cẩn thận mở miệng: “ Vậy chủ tịch, bây giờ tôi sẽ mang biên bản cuộc họp ra ngoài sửa sang lại.”

“ Không cần, bây giờ cũng muộn rồi, anh tan làm đi, ngày mai sửa lại cũng được.”

“ Vâng, vậy tôi đi trước.”

Đưa mắt nhìn thư kí rời đi, Giang Phong Duệ liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, mới hơn tám giờ.

Du nói sẽ tham gia tiệc ngủ của bạn tốt, tối nay không về, vậy là chỉ còn mình anh với đêm dài đằng đẵng.

Bình thường anh sẽ đọc sách hoặc xử lý công việc, nhưng không biết tại sao, tối nay tâm trạng anh đặc biệt không tốt, thế nào cũng không muốn đi xuống, , thật vất vả chịu đựng đến quá nửa đêm, anh quyết định ra ngoài đi dạo.

Mấy năm gần đây, anh đã tạo thành thói quen ban ngày tận lực ít đi ra ngoài, cuối cùng khi bóng tối ẩn hiện, sẽ đội mũ, kéo xuống thật thấp, mượn bóng tối che giấu đi nửa khuôn mặt xấu xí của mình.

Như vậy, sẽ không sợ người đi đường nhìn anh với ánh mặt kinh sợ.

Vừa nghĩ tới đây, Giang Phong Duệ nhếch mối tự giễu.

Rõ ràng là người ghét nhất đêm tối, nhưng lại chỉ có thể đi lại trong đêm tối, thật là trào phúng. Cho dù anh luôn ngạo mạn, quật cường, nhưng không thể không thừa nhận bộ dạng của mình thật nực cười.

Anh lẻ loi một mình đi trên đường, đêm đã khuya, mọi âm thanh đều tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng soi sáng cả một vùng, tối nay ánh trăng rất quỷ dị, ánh sáng bàng bạc mơ hồ bị nhuộm một màu đỏ ảm đạm.

Ánh trăng như vậy, rất thích hợp để yêu ma quỷ quái ra oai tác quái.

Anh giễu cợt mà nghĩ, ý niệm vừa thoáng qua trong đầu, khoé mắt vô tình lướt qua nóc toà nhà đối diện, hai bóng người nhanh chóng bay vút qua.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s