Cắn anh không hề sai! – Chương 1.3

Chương 1.3

 

“ Này, cô làm sao vậy?” Anh tức giận nhìn cô, người bị hút máu là anh, tại sao cô lại bày ra bộ dạng như người bị thương nặng thế kia?

“ Anh là………con người.” Những lời này của cô, nghe giống như là lên án.

Anh không phải là người, chẳng lẽ là quỷ? Anh hừ một tiếng. “Đúng thì sao?”

“ Tôi không thể……..Cùng con người…..” Nói còn chưa dứt lời, cả người cô đều co rút, xem ra đau đớn không chịu nổi.

Mặc dù, cách đây không lâu, cô còn muốn lấy mạng của anh, nhưng anh đôi với cô gái khác thường này vẫn nổi lên lòng thương hại: “ Này, tôi đưa cô tới bệnh viện.”

“ Không được, không thể……..” Cô thở gấp cự tuyệt, giãy dụa đứng dậy, muốn đi, nhưng lại không nhúc nhích được, lảo đảo ngã vào ngực anh.

Anh rất lịch sự đỡ được cô. “ Tình trạng của cô nhìn có vẻ không ổn, hay là đến bệnh viện kiểm tra một chút đi.”

“ Không được…….” Cô đưa tay níu lấy áo anh, đôi mắt không còn màu hồng nữa, mà hiện lên một sắc đen vô cùng sâu xa, mặc dù hơi thở có chút vô lực, nhưng vẫn là không cách nào diễn tả được vẻ đẹp này. “Tìm một chỗ……Để tôi trốn.”

Ý đây là muốn anh giúp đỡ cô? Giúp đỡ một cô gái muốn hút máu của anh?

Giang Phong Duệ không vui mím môi, anh không phải lạo người sẽ vì sắc đẹp mà choáng váng đầu óc. “ Không phải cô nghĩ tôi là loại người tốt ngu ngốc đó chứ?”

“ Anh……” Cô đau đớn nhìn anh, nhìn ra anh không hề có ý định giúp đỡ, chỉ đành cùng anh trao đổi điều kiện: “ Anh muốn biết…………Trên mặt anh tại sao có…….ký hiệu này chứ?”

Cô gật đầu.

Anh chấn động, lông mày thoáng chốc nhíu chặt. “ Cô biết tại sao trên mặt tôi có nó?”

Cô gật đầu.

Anh âm thầm nhìn cô, do dự, bỗng nhiên bầu trời ở phía xa truyền đến một âm thanh ong ong, anh không nghe thấy, nhưng cô lại nghe thấy rất rõ ràng.

“ Cầu xin anh……Hắn đã trở lại.” Cô khàn khàn khẩn cầu. “ Tôi không thể để hắn tìm được tôi.”

Giang Phong Duệ biết, “hắn” trong miệng cô là chỉ Robert. nếu bây giờ để hắn phát hiện ra cô, khẳng định là cô chạy không thoát.

Anh rốt cược quyết định, giơ cánh tay đem thân thể nhỏ bé mềm mại của cô bế lên.

“ Yên tâm đi, chỗ này tôi rất quen thuộc, tôi sẽ không để cho hắn tìm được cô.”

Người kia nói được làm được, ôm cô hối hả ngược xuôi, chạy qua từng ngõ tối nhỏ hẹp, bình an đưa cô về nhà, còn bố trí cho cô một phòng ngủ rộng rãi, đem cô an ổn đặt lên giường.

Anh cứu cô một mạng, cô rất cảm kích, nhưng vẫn phải đề cao cảnh giác, dù sao hai người cùng là xa lạ, đều không hiểu rõ đối phương là thần thánh phương nào.

Bất kể lúc nào anh cũng có thể trở mặt làm nguy hiểm đến tính mạng của cô, cô phải cẩn thận.

Quan Ny Vi nằm trên giường, một mặt nghỉ ngơi, một mặt lẳng lặng suy tư. Cô bây giờ vẫn còn rất suy yếu, không nên lộn xộn, nhưng gửi thông tin về tổng bộ hẳn là vẫn có khả năng làm được.

Cô tháo đồng hồ thông tin đeo trên tay xuống, nhập tin tức vào, báo cho tổng bộ biết nhiệm vụ săn giết của mình đã thất bại, sau đó truyền tin ra ngoài.

Cô biết tổng bộ rất nhanh sẽ nhận được tin tức, song điện truyền thông tin sẽ chốt lại vị trí hiện tại của cô, bọn họ sẽ tìm được cô, ít nhất cô không phải lo lắng nếu mình chết nơi xứ người, sẽ không ai nhặt xác.

“ Cô vẫn ổn chứ?” Một giọng nói nam bỗng nhiên vang lên.

Quan Ny Vi giật mình, nhanh chóng chống tay xoay người lại, nhìn người đàn ông đang đi vào phòng. Anh tự xưng là Giang Phong Duệ, là ân nhân cứu mạng của cô, nhưng đồng thời cũng là tên đầu xỏ hại cô trở nên yếu đuối thế này.

“ Tôi rất khoẻ.” Cô ngồi dậy nửa người, sống lưng thẳng tắp. “Cám ơn anh đã cứu tôi.”

“ Không cần khách sáo.” Anh nói giọng điệu mỉa mai. “ Cô nên rõ ràng, tôi không phải xuất phát từ ý tốt mới mang cô về đây.”

Anh chỉ là muốn làm sáng tỏ kí hiệu sao năm cánh trên mặt.

Quan Ny Vy ngắm nhìn người đàn ông trước mặt, ngũ quan của anh cùng đối tượng mà cô nhận mệnh săn giết cơ hồ giống nhau như đúc, nếu không phải vì kí hiệu bên sườn mặt kia, thoạt nhìn họ như một cặp song sinh.

Có lẽ chính bởi vì như thế, Robert mới khó chịu tới mức lưu lại ấn ký trên mặt anh.

“ Bề ngoài của anh rất giống Robert.” Cô lẩm bẩm. “ Cho nên tôi mới nhận lầm người.”

Giang Phong Duệ kinh ngạc nhíu mày. “Cô nói tôi và người đàn ông mang mặt nạ kia rất giống nhau?”

“Ừ, cơ hồ giống nhau như đúc.”

Giống nhau như đúc?

Giang Phong Duệ hừ lạnh, anh cũng không vui lòng nghe thấy trên đời có người giống mình như đúc, lại còn là người lưu lại kí hiệu phiền phức này trên mặt anh.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Người đàn ông kia là ai? Cô là ai? Tại sao hắn ta lại muốn lưu kí hiệu này trên mặt tôi? Tại sao không thể xoá được kí hiệu này?” Anh liên tiếp hỏi tới.

Cô chẳng qua là chỉ không đổi mặt nhìn anh. “ Tên tôi là Quan Ny Vi ( Guinevere).”

“ Tôi biết, cái này cô vừa giới thiệu qua.” Anh hiển nhiên cho rằng tên tuổi cô không có chút ý nghĩa nào. “ Cái tôi muốn biết chính là thân phận của cô.”

Vấn đề là cô có nên mạo hiểm nói cho anh biết hay không. Quan Ny Vi nhíu mày.

“Đừng nói với tôi là cơ thể cô quá yếu, không thể nói chuyện.” Anh không vui trừng cô.

Cô không lên tiếng.

“Được rồi, cô không cần phải nói.” Anh châm chọc nhìn cô. “ Có lẽ trước hết cô nên ăn một chút để bổ sung thể lực, cô muốn ăn gì?, nhưng tôi cảnh cáo cô, đùng quá kén chọn, chỗ tôi chỉ có thực phẩm tiện lợi.”

Thực phẩm tiện lợi đối với cô hiện tại không thể giúp ích được gì, cái cô cần là máu, nhưng đặc biệt không thể là máu người…………

Quan Ny Vi lén thở dài một tiếng. “ Cám ơn anh, nhưng tôi không đói.”

“ Thật không đói?” Anh cười như không, nhìn cô, mắt loá lên một tia sáng dị thường. “ Cái cô cần không phải là thức ăn, là máu?”

Cô hoảng sợ chấn động.

“ Không cần phải giật mình như thế.” Anh nhìn ra nỗi khiếp sợ của cô, biết là mình đoán đúng, mỉm cười nói: “ Tôi không phải kẻ ngốc, ánh mắt của cô có chút đen chút đỏ, hàm răng sắc bén tới mức có thể cắn nát cổ tôi, còn có người đàn ông kia, nếu tôi không nhìn lầm, hắn ta là bay đi? Đừng nói với tôi, người bình thường lại có ánh mắt đổi màu, sau lưng lại có cánh, các người hẳn_________ không phải là người?”

“ ……..”

“ Mặc dù khó tin, nhưng hai người rất giống ……….Vampire trong truyền thuyết.”

Cô không nói lời nào, buồn bực cắn môi, giống như đang suy tư xem có nên thừa nhận chân tướng với anh không, hồi lâu mới từ từ mở miệng: “ Chúng tối không gọi mình như vậy.”

Như vậy, cô quả nhiên là Vampire.

Giang Phong Duệ trừng mắt. Cái này quả thật quá khoa trương rồi, vượt xa trình độ anh có thể hiểu được, ở nơi đây, vào đêm trăng tròn, anh chứa chấp một ………..nữ Vampire?

Nếu là mấy tiếng trước, đánh chết anh cũng không tin là trên thế giới này có một chủng tộc không phải con người tồn tại, nhưng vừa trải qua những chuyện kì lạ kia, làm anh không thể không tin.

Anh thực sự đối mặt với một Vampire, hơn nữa không lâu trước đây còn cắn cổ anh, ý đồ muốn hút sạch máu của anh.

Vừa nghĩ tới đây, toàn thân anh bất giác lạnh run, đề phòng quan sát cô gái trước mặt.

Cô rất đẹp, nhưng cũng tuyệt đối nguy hiểm, nhưng kể cũng kì lạ, anh bị cô hút máu, trừ việc trên cổ có một vết thương nhỏ, còn lại không hề hấn gì, ngược lại cô thiếu chút nữa mất nữa thiếu nửa cái mạng?

Sẽ không phải máu của anh không mới mẻ chứ?

Giang Phong Duệ hừ lạnh, không nghĩ tới không chỉ khuôn mặt của mình bị nguyền rủa, mà đến cả máu cũng bị nguyền rủa.

Anh thu hồi suy nghĩ. “ Cô vừa mới nói, các cô không gọi mình là “ Vampire” sao?”

Cô gật đầu.

“ Vậy các cô gọi mình là gì?”

“ Trường Sinh loại.”

Trường Sinh loại? Giang Phong Duệ kinh ngạc, nhưng chỉ chốc lát sau, liền nhanh chóng hiểu ra, nghe nói tuổi thọ của Vampire so với loài người dài hơn, ít nhất có thể sống tới mấy trăm năm, cho nên bọn họ mới tự gọi mình như vậy sao?

“ Tôi rất ngạc nhiên, vậy các cô gọi loài người chúng tối như thế nào?”

“Đoản Mệnh loại”

Thật đơn giản xúc tích, vừa nghe liền hiểu ngay.

Giang Phong Duệ giễu cợt nghĩ, Vampire là trường sinh, còn loài người là đoản mệnh, cao thấp đã phân.

Cho nên cô gái này thoạt nhìn rất trẻ, nhưng không biết trừng cũng đã mấy trăm tuổi, lấy ánh mắt của con người nhìn, đã sớm không còn xương cốt rồi.

“ Cô bao nhiêu tuổi?” Anh thử hỏi.

“25.”

“ Mới 25?”Anh không tin. “ Còn trẻ như vậy.” Không đúng, nếu lấy vẻ bề ngoài trường sinh bất lão của Vampire ra xem, cô hai lăm tuổi đã lớn như vậy, phải nên gọi là “ già nua” đi?

“ Tôi là ngoại lệ.” Cô như nhìn thấu suy nghĩ của anh, miết môi tự giễu. “ Trên thực tế, tôi không thể được coi là “ Trường Sinh loại”.”

“ Cô nói cô không phải là Vampire?” Anh thế nào càng nghe càng thấy hồ đồ.

“ Tôi là……con lai.”

“ Con lai.” Giang Phong Duệ như phát hiện ra từ ngữ mới. “Ý là?”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, tròng mắt trong suốt như bảo thạch: “ Tôi là con lai giữa trường sinh loại với con người.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s