Cưng chiều anh nữa đi – 3

Dụ hoặc không thành công còn bị đùa bỡn, tâm tình Thiệu Duẫn vô cùng xấu, hơn nữa việc này còn bị Đồ Vu Luân biết, tuy rằng Đồ Vu Luân chưa nói gì, nhưng mà nhìn bộ dạng nín cười của Đồ Vu Luân, hắn càng tức giận.

May mắn tên kia còn thức thời, không dám nói thêm cái gì, mà hắn mang theo một bụng khó chịu đi giúp Đồ Vu Luân theo đuổi cô gái kia, kết quả tên kia không cảm ơn hắn thì thôi, thế mà còn đấm hắn một quyền.

Thiệu Duẫn xoa bụng, hắn chỉ thừa cơ hôn cô gái kia một chút mà thôi, họ Đồ thế mà ghi hận lâu như vậy, còn thừa dịp hắn không chú ý đánh hắn một quyền, thật sự là gặp sắc quên bạn!

Thiệu Duẫn nhẹ nhàng quẹt môi, nhưng mà nhìn thấy sắc mặt ghen tỵ của Đồ Vu Luân, khóe miệng liền nhịn không được gợi lên.

Ai bảo tên kia muốn cười hắn, hắn bị cô gái họ Đan đùa bỡn đã rất ức, tên kia còn nghẹn cười như vậy, hắn đương nhiên phải trả thù một chút, thừa cơ hôn cô gái của hắn xem như lấy lại vốn, mà chủ yếu, đương nhiên là muốn xem bộ dáng Đồ Vu Luân vừa tức vừa hận lại không làm gì được hắn.

Về phần một quyền này, coi như đáng giá, ít nhất hắn cũng thấy được sắc mặt người đàn ông kia ghen tị khó coi bao nhiêu, dù ít nhưng cũng xoa dịu bớt khó chịu khi bị Đan Tiểu Phù đùa giỡn.

Nghĩ đến cô gái kia, sắc mặt Thiệu Duẫn liền trầm xuống, từ ngày đó sau, hắn không gặp cô gái kia nữa, nghe Đồ Vu Luân nói, cô gái đó là trạch nữa, lâu lâu biến mất một thời gian, sau đó sẽ xuất hiện, lúc biến mất dường như đều nấp ở trong phòng, trừ khi có chuyện quan trọng nếu không tuyệt không ra khỏi cửa.

Không ra khỏi cửa là tốt nhất, hắn khỏi nhìn thấy cô!

Về phần ý niệm trả thù cô gái kia trong đầu…… Thiệu Duẫn oán hận phun đuôi thuốc vào thùng rác phía trước, lúc này nửa đêm không người, hắn cũng không cần duy trì biểu hiện tao nhã nho nhã giả dối, khuôn mặt anh tuấn âm trầm có thể sánh với gió đêm lạnh.

Hắn đương nhiên vẫn muốn tìm thời cơ tính toán sổ sách với cô gái kia, không đề cập tới ba lần thua trước, chuyện lần trước cô đùa giỡn hắn liền đủ làm hắn bực, hơn nữa hắn vẫn dại dột mắc mưu, đây là một vết thương lớn cho lòng tự tôn cao ngạo của hắn.

Hắn, Thiệu Duẫn lần đầu bị con gái đùa giỡn, nhưng lại là tự mình đưa lên cửa, nghĩ đến bộ dáng đắc ý của Đan Tiểu Phù kia, hắn liền tức giận đến nghiến răng ngứa lợi, nhưng lại không có cách đối phó cô.

Vốn đang muốn làm cô yêu hắn, kết quả ngược lại là mình bị chỉnh, mà lúc bình tĩnh rồi, hắn cũng hiểu được mình thật là ngu, cái loại thủ đoạn như thế mà hắn cũng dùng, hắn thật sự bị cô gái kia chọc tức!

Nếu như mẹ hắn biết hắn có ý tưởng này, hắn nhất định sẽ bị mẹ niệm cho thối đầu! Thật ra lúc tỉnh táo lại rồi, hắn cũng hiểu mình rất xúc động, ngay cả loại ý niệm thối tha này mà cũng xuất hiện trong đầu.

Nghĩ như vậy, không thành công cũng là chuyện tốt đi? Hơn nữa…… Mị lực của hắn quả thật không dùng được với cô gái kia — Thiệu Duẫn không thể không thừa nhận chuyện này là sự thật, cô gái họ Đan thật sự không có hứng thú với hắn.

Hắn nghĩ đến lời nói của Đồ Vu Luân, Đan Tiểu Phù chỉ có hứng thú với mãnh nam, loại như hắn, ở trong mắt cô chính là tiểu bạch kiểm.

Tiểu bạch kiểm…… Thiệu Duẫn nheo mắt, buồn bực lấy bao thuốc trong túi ra.

Hắn không thường hút thuốc, chỉ có lúc tâm tình phiền chán mới hút, mà gần đây số thuốc hắn hút còn nhiều hơn cả năm vừa rồi cộng lại, hơn nữa tất cả đều là vì tức cô gái Đan Tiểu Phù đó.

Hắn rầu rĩ cắn điếu thuốc, đang muốn châm nó, lại nhìn thấy phía trước, dưới đèn đường có một người đang ngồi, ngọn đèn mơ hồ, thật sự nhìn không rõ lắm, nếu không phải chỗ hắn đứng vừa hay đối diện với đèn đường thì cũng sẽ không phát hiện được.

Bây giờ đã hơn mười một giờ, chưa tính là trễ, nhưng mà ở đây vài ngày, hắn biết người trong trấn ngủ rất sớm, gần mười giờ đã tắt hết đèn, rất ít người còn ở bên ngoài, toàn bộ trấn nhỏ im lặng ngay cả tiếng mèo kêu cũng không có.

Lúc này nhìn thấy có người ở bên ngoài, Thiệu Duẫn hơi hơi nhíu mày.

Người nọ ngồi đó, hai đầu gối cong lại, một tay ôm bụng, một tay chống đất, mặt vùi vào đầu gối, tóc dài rơi phủ toàn bộ khuôn mặt.

Nếu là đàn ông, hắn sẽ xem như không thấy, nhưng đối phương là nữ, từ nhỏ đã được dạy thành thói quen, làm cho hắn không thể xem như không thấy.

Vất điếu thuốc bên miệng, hắn đi tới chỗ đối phương.“Cô ơi, cô có khỏe không?” Nhìn đối phương ôm bụng, hắn đại khái đoán được nguyên nhân.

Đối phương chậm rãi ngẩng đầu, vừa thấy khuôn mặt cô gái kia, mặt Thiệu Duẫn liền trầm xuống.“Là cô à!” Đan Tiểu Phù? Thật đúng là oan gia ngõ hẹp!

Nhìn thấy hắn, Đan Tiểu Phù cố gắng nhướng môi, cười một chút.“Hi, tiểu bạch kiểm.” Giọng nói của cô mỏng manh, thật nhỏ dường như nghe không được, sắc mặt trắng bệch, phía dưới mắt còn thâm đen, cánh môi hồng cũng trở nên trắng bệch, cả người xem ra có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.

“Đừng gọi tôi là tiểu bạch kiểm!” Nghe được cách xưng hô của cô, khóe mắt Thiệu Duẫn co giật, khẩu khí cực kém. Cô gái này sắc mặt kém như vậy mà vẫn còn có hứng đùa cợt hắn, vốn tâm tình kém, nhìn thấy cô thì càng tệ hơn.

Dù cô có thoải mái hay không, nếu là cô gái khác, lấy thân sĩ phong độ của hắn tuyệt đối sẽ không mặc kệ, nhưng mà cô là ngoại lệ.

Quẹt môi dưới, Thiệu Duẫn trực tiếp xem như không thấy, cất bước rời đi.

Đan Tiểu Phù cũng không cảm thấy hắn sẽ tốt bụng giúp cô, cô vạch mặt hắn nhiều lần như vậy, mỗi một lần còn đùa giỡn hắn, người đàn ông này nhất định sẽ ghi hận vào lòng, làm sao giúp cô?

Cho nên thấy hắn đi, cô cũng không ngoài ý muốn, cau mày đem mặt vùi vào đầu gối, chịu đựng từng trận quặng đau nơi bụng, toát mồ hôi lạnh làm cho cô cảm thấy càng đau đớn, từng trận quặn đau liên tiếp làm cho cô càng co người lại.

Bình thường kì sinh lý đến cô đều không ra khỏi cửa, nhưng cô đói bụng, trong nhà lại không còn thứ gì, hơn nữa khi ra ngoài cô vẫn tốt, ai dè mua xong lại đột nhiên đau, cô vốn nghĩ sẽ trụ được đến khi về nhà, nhưng cơn quặn đau đột nhiên trở nên kịch liệt, cô cảm thấy ruột trong bụng sắp thắt lại rồi.

Cuối cùng đành phải ngồi xuống một chỗ, tính chờ đỡ đau lại đi về, ai ngờ bụng càng lúc càng đau, hơn nữa vừa đau lại vừa đói, cô căn bản phân không rõ là đau vì đau bụng hay là vì đói bụng.

“A……” Bụng đột nhiên đau đớn co rút một cái, cô ôm bụng càng chặt, tay chân vì đau đớn càng thêm vô lực, dường như cô muốn nằm luôn xuống đường.

“Này! Cô có khỏe không?” Âm thanh rất không cam nguyện từ đỉnh đầu truyền đến.

Đan Tiểu Phù có chút hoảng hốt mở mắt ra, thong thả ngẩng đầu, là Thiệu Duẫn, cô không khỏi giật mình, nhưng đã không còn khí lực nói chuyện nở nụ cười với hắn.

Thấy cô lại nhắm mắt, mặt mày nhăn lại, sắc mặt so với vừa rồi càng khó coi, một chút máu cũng không có, mà cả người đã nửa ngồi xuống rồi.

Thiệu Duẫn quẹt môi dưới, hắn vốn không muốn để ý cô, nhưng đi vài bước lại nhịn không được quay đầu, thấy cô một mình ngồi ở dưới đèn đường, tuy rằng nhìn không rõ vẻ mặt của cô, nhưng từ tư thế của cô cũng nhìn ra được cô khó chịu bao nhiêu, sau đó hắn dừng lại liền không đi được nữa.

Chần chừ một hồi lâu, hắn vẫn quay về, thật sự là! Hắn thật sự bị mẹ dạy quá tốt, không có cách nào nhìn thấy phái yếu gặp nạn mà thấy chết không cứu được — cho dù cô gái này làm cho hắn chán ghét bao nhiêu đi nữa.

“Thật là phiền toái!” Hắn thấp giọng rủa, dứt khoát khom người ôm lấy cô.

Đột nhiên bị đụng chạm làm cho Đan Tiểu Phù sửng sốt, cô mờ mịt mở mắt ra, hoang mang lại kinh ngạc nhìn hắn.“Anh…… Làm cái gì?”

“Mang cô lên núi.” Hắn tức giận đáp lời, nhưng mà động tác cũng rất nhẹ nhàng.

Đan Tiểu Phù hơi hơi chớp mắt, thấy sắc mặt hắn tuy rằng không hoà nhã, nhưng động tác ôm cô lại rất dịu dàng, đôi môi tái nhợt hơi nhướng lên.“Khoan! Tiểu bạch kiểm……”

“Cô muốn tôi bỏ cô lại sao?” Cô gái này có biết hai chữ “Thức thời” viết thế nào hay không?

“Gói to đó, cầm luôn.” Cô chỉ chỉ túi ni lông, đó là thức ăn một tuần của cô, rất quan trọng.

Thiệu Duẫn cúi đầu trừng cô, mà người bị trừng lại từ từ nhắm mắt lại, toàn thân vô lực vùi trong lòng hắn.

Cô gái này……

Hắn căm giận ôm cô ngồi xuống cầm túi ni lông lên, một bên nghiến răng nghiến lợi nghĩ: Hắn thực không nên mềm lòng quay lại, vì sao hắn lại bày ra phong phạm thân sĩ với cô gái hắn ghét cơ chứ?

Ôm Đan Tiểu Phù trở lại nhà cô, Thiệu Duẫn đem cô đặt lên ghế sô pha dài.

Vừa nằm xuống sô pha, đôi lông mày nhíu chặt của Đan Tiểu Phù khẽ dãn ra, nhưng tay vẫn ôm bụng, thân thể đau đớn mà gấp khúc lại.

Cô mệt mỏi mở mắt ra, hơi hơi nhướng môi cười với Thiệu Duẫn.“Cám ơn…… Anh có thể về rồi.” Nói xong, cô lại nhắm mắt, hoàn toàn không có khí lực để ý đến hắn.

Cô gái này nói lời cảm ơn cũng chẳng có thành ý, hoàn toàn sai sử hắn như nô bộc!

Thiệu Duẫn khó chịu, vốn muốn lập tức xoay người đi, không muốn để ý cô gái vừa kiêu ngạo vừa không hiểu lễ phép này nữa, dù sao hắn đã tốt bụng đưa cô về nhà ; Nhìn cô đau đến sắc mặt trắng bệch, với lại vừa rồi lúc ôm cô, da thịt của cô rất lạnh, trên người còn có mồ hôi lạnh toát ra.

Hắn mím môi, nhìn đến mặt cô nhăn thành một nhúm, thân thể cuộn lại, ngón tay hơi run run ôm bụng.

Cô gái này thật là phiền phức!

Hắn ở trong lòng thấp rủa, xoay người tránh ra.

Đan Tiểu Phù nghe được tiếng bước chân cùng tiếng đóng cửa, nghĩ rằng hắn đi rồi, thân thể co càng chặt, đầu ngón tay run run lạnh lẽo.

Shit! Lần này sao lại đau như vậy

Cắn chặt môi, cô đau đến mắng tục trong lòng.

A…… Bụng lại đau đớn co rút một trận, cô ôm bụng, từ từ đổi tư thế, dường như là vô lực nằm trên sô pha.

Lúc này cái tay cô ôm bụng đột nhiên bị đẩy ra, cô ngây ngẩn cả người, nhanh chóng mở mắt, lại nhìn thấy Thiệu Duẫn ngồi xổm bên cạnh.

“Anh…..” Sao hắn còn ở đây? Giật mình ngốc ra, cái áo phông trên người cô lại bị đẩy lên trên, cô hoảng sợ, nhanh chóng bắt lấy quần áo.“Anh làm gì?”

Thiệu Duẫn lạnh lùng liếc cô một cái.“Yên tâm, tôi chỉ có hứng thú với người đẹp.” Loại như cô loại ngay cả “món ăn tráng miệng” cũng không được, hắn căn bản chướng mắt!

Đẩy tay cô ra, xốc áo phông lên, lộ ra cái bụng trắng nõn, hắn đưa tay đem khăn mặt nóng phủ lên bụng cô.

Đan Tiểu Phù choáng váng, chỉ có thể ngơ ngác nhìn động tác của hắn, nhìn hắn đưa tay đặt khăn mặt nóng lên, sau đó từ từ chuyển động, cách khăn mặt giúp cô mát xa.

Bụng còn đang co rút đau đớn, nhưng khăn mặt nóng làm cho cô cảm thấy tốt một chút, mà hắn mát xa cũng làm cho cô từ từ thả lỏng thân thể, không còn căng cứng lại.

Cô nhìn vẻ mặt chuyên tâm của hắn, lại cúi mắt nhìn cái tay đang giúp cô mát xa phía dưới.

Độ ấm trên khăn mặt vừa phải, nhưng tay của hắn lại đỏ lên hết, hơn nữa da hắn vừa mềm vừa trắng, dấu hồng do bị nóng hiện lên càng rõ ràng, cô nghĩ chắc là vừa rồi hắn thử độ ấm chuẩn bị khăn mặt nóng cho cô nên bàn tay mới hồng như vậy.

“Anh…… tay anh không đau sao?” Cô nhỏ giọng mở miệng, trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác nói không nên lời, đời này chưa bao giờ có người giúp cô làm như thế, ngay cả bạn trai trước kia cũng không có.

Thiệu Duẫn liếc cô một cái.“Cô không thấy mình hỏi rất nhảm sao?” Đụng vào nước nóng đương nhiên sẽ đau, nhưng mà hắn là đàn ông, loại đau này đương nhiên có thể chịu.

Tuy rằng khẩu khí của hắn rất kém, nhưng Đan Tiểu Phù vẫn cười, theo dõi tay hắn, cảm giác đau đớn giảm bớt, làm cho cô có chút sức để nói chuyện.

“Này, nhìn động tác của anh thành thạo như vậy, hay giúp con gái làm chuyện này lắm sao?”

Thiệu Duẫn thật sự không muốn để ý cô, nếu có thể, ngay cả nói hắn cũng không muốn tán gẫu cùng cô, nhưng nhìn cô chớp đôi mắt tò mò xem xét hắn, không biết tại sao, lời nói liền tự nhiên thốt ra.

“Trước kia có bạn gái cũng đau sinh lý, giúp bạn gái chườm nóng mát xa là chuyện đàn ông nên làm, đúng không?” Ngữ khí của hắn thản nhiên, không biết lời mình nói có gì không đúng, đối xử với con gái hắn thường dịu dàng săn sóc, nhất là bạn gái của mình, đương nhiên phải càng cưng chiều.

Đan Tiểu Phù “À” một tiếng, rất kinh ngạc nhìn hắn.“Không ngờ anh cũng biết chăm sóc! Tôi còn nghĩ đến loại đàn ông giống anh: cái mũi nhỏ, đôi mắt nhỏ tính tình lòng dạ hẹp hòi chỉ biết ghi hận, không ngờ cũng có ưu điểm nha!”

Thiệu Duẫn dừng động tác, khuôn mặt anh tuấn trầm xuống toàn bộ.“Đan Tiểu Phù, cô có thể ngậm miệng được không?” Nghe cô nói chuyện hắn thật sự sẽ hộc máu!

Vẻ mặt Đan Tiểu Phù vô tội.“Tôi đang khen anh nha!” Rõ ràng cô nói thật lòng, như vậy cũng không được sao?

Thiệu Duẫn thở sâu, quyết định không để ý tới cô, hắn thật sự là tự tìm tội chịu, giúp cô việc còn bị cô tiện, thật sự là quá đủ!

Hắn căm giận đứng dậy, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn cô, liền chuẩn bị rời đi.

Thấy hắn lại tức giận, Đan Tiểu Phù nhanh chóng bắt lấy tay hắn.“Này, tôi nói thật đấy! Làm bạn gái của anh thực hạnh phúc!” Nói xong, cô lại dâng lên một nụ cười ngọt ngào.

Thiệu Duẫn trừng cô, rõ ràng bị cô làm tức giận đến một bụng đầy lửa, nhưng nhìn nụ cười của cô hắn lại không có cách phát tác, càng làm thế thì càng chứng minh hắn thật sự là cái loại đàn ông mũi nhỏ, mắt nhỏ tính tình lòng dạ hẹp hòi.

Đan Tiểu Phù mở to mắt to xem xét hắn, nhìn thấy tay hắn bị cô bắt lấy vẫn còn ửng hồng, hơn nữa còn hơi nóng, trong lòng liền mềm nhũn, nổi lên một chút áy náy.

Người ta giúp cô như vậy, cô còn chọc hắn nữa thì có vẻ không tốt lắm nha?

Đan Tiểu Phù kiểm điểm mình một chút, lại hạ giọng, làm nũng mở miệng.“Thực xin lỗi! Tôi xin lỗi anh, còn có chuyện trước kia nữa, tôi thực xin lỗi, anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân quá, tha thứ cho tôi, được không?” Như vậy đủ lấy lòng chưa?

Thấy cô xuống nước như vậy, nhưng lại xin lỗi cả chuyện trước kia, bộ dáng lấy lòng đáng yêu đó làm cho Thiệu Duẫn muốn giận cũng giận không được.

Rõ ràng trong bụng tràn đầy tức giận, nhưng nhìn bộ dáng này của cô lại khó có thể phát tác, hơn nữa người ta đã xin lỗi, hắn một người đàn ông trưởng thành chẳng lẽ không biết xấu hổ còn so đo sao?

Nhưng rõ ràng trong lòng hắn còn lửa, lại không có cách đối phó với cô, cuối cùng chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, tức giận liếc cô một cái.

Thấy hắn vừa tức vừa giận lại không thể phát tác như vậy, Đan Tiểu Phù cười trộm trong lòng, cô biết người đàn ông này ăn mềm không ăn cứng.

Nhìn vẻ đắc ý trong mắt cô, Thiệu Duẫn cắn răng, hắn biết mà! Cô gái này cố ý dùng thái độ này làm cho hắn không có cách phát tác với cô.

Nhưng mà, hắn thật đúng là không có cách phát tác với cô, chỉ có thể âm thầm cáu giận, mất hứng rút cái tay bị cô nắm ra.“Có sức để nói chuyện, xem ra bụng cô không đau nữa.”

“Vẫn đau.” Co rút đau đớn vẫn từng trận từng trận, nhưng mà không kịch liệt như vừa rồi, “Hơn nữa khăn mặt hết nóng rồi.”

Thiệu Duẫn nhẫn nại nhắm mắt, sau đó căm tức mở.“Này, cô có hiểu hai chữ khách khí viết thế nào hay không?”

Đan Tiểu Phù nghiêng đầu, mắt đẹp xem xét hắn, lại cho hắn một nụ cười.“Anh không hiểu sao? Tôi có thể dạy anh.”

Gân xanh lại nổi lên, Thiệu Duẫn cắn răng, thật sự xoay người muốn đi, ở lại nữa hắn thật sự muốn xuống tay bóp chết cô gái được một tấc lại muốn tiến một thước này!

“Này!” Thấy hắn lại tức giận, Đan Tiểu Phù nhanh chóng bắt lấy hắn.“Chỉ đùa một chút thôi!” Thật là, như vậy lại giận.

Thiệu Duẫn quay đầu, lạnh lùng nhìn.“Một chút cũng chẳng buồn cười.”

“À!” Đan Tiểu Phù khẽ cắn môi, lại đưa lên một nụ cười lấy lòng.“Thực xin lỗi nha!”

Cô gái này nghĩ dùng cùng một chiêu đối phó với hắn vẫn có tác dụng sao? Thiệu Duẫn hừ trong lòng, không muốn để ý cô, lại rút cái tay bị cô nắm ra, chuẩn bị rời đi.

“A…… Đau quá.”

Hắn dừng chân.

“Ô……” Tiếng rên rỉ từ phía sau bay tới.

Thiệu Duẫn thở sâu, không muốn để ý cũng không muốn nghe, đi vài bước, lại nghe thấy tiếng nức nở than nhẹ không ngừng, hắn rốt cục chịu không nổi quay đầu.

“Này! Đừng giả vờ!“Hắn sẽ không dễ dàng mắc mưu đâu.

Đan Tiểu Phù ôm bụng, khăn mặt sớm bị vất qua một bên, cô mở to mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng bệch, mà đôi mắt kia lại có một tầng hơi nước, xem xét liếc hắn một cái, cô lại chậm rãi nhắm mắt lại, tiếp tục ôm bụng, cảm giác giống như con mèo nhỏ bị vứt bỏ, nhìn rất là đáng thương.

Cô nhất định đang giả vờ! Vừa rồi ở ven đường cô đau đến gần xỉu cũng không có nghe cô rên một tiếng, bây giờ lại bày ra vẻ đáng thương như thế.

Hắn sẽ không mắc mưu!

Thiệu Duẫn xoay người chuẩn bị đi, nhưng phía sau lại im lặng, một chút rên rỉ cũng không có, hắn bước từng bước……

Phía sau vẫn im lặng.

Hắn giãy dụa nhắm mắt lại, nói cho chính mình đừng để ý cô, cô gái này chỉ giả vờ đáng thương, mình trăm ngàn lần không được mắc mưu.

Nhưng…… Đáng chết!

Cuối cùng hắn vẫn chịu không nổi xoay người, đi tới sô pha, nhặt khăn mặt lên, sau đó buồn bực đi tới phòng tắm.

“Tôi rất đói bụng……”

Phía sau, một câu mềm mại bay tới.

Shit! Hắn biết là không thể mềm lòng mà!

2 thoughts on “Cưng chiều anh nữa đi – 3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s