Cưng chiều anh nữa đi – 4

Chương 4

Trời còn chưa sáng hẳn, Đan Tiểu Phù đã tỉnh.

Chậm rãi mở mắt ra, trong mắt hơi buồn ngủ, cả người vẫn chưa tỉnh hoàn toàn, đang buồn ngủ, ánh mắt đột nhiên dừng lại.

Thiệu Duẫn ngủ ở bên sô pha, đầu gối lên sô pha, cả người lại ngồi dưới đất, tay kê lên sô pha, vẫn mang kính mắt, ngủ rất say.

Mở mắt nhìn, Đan Tiểu Phù hoàn toàn thanh tỉnh.

Sao hắn còn ở đây?

Cô khẽ nhíu mày nhớ lại một chút, tối hôm qua hắn nấu bữa tối cho cô ăn…… Thật ra tủ lạnh nhà cô có thể nói là trống không, chỉ có cách nấu mỳ ăn liền cô mua.

Mà lúc nhìn thấy đống mỳ ăn to đùng cùng mấy món ăn nhanh hắn liền nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, lấy một gói to đi vào bếp.

Mà cô vẫn thoải mái nằm trên sô pha chờ ăn cơm.

Bụng vẫn đau, nhưng mà rốt cục không còn đau đến nỗi đau đến muốn ngất, chỉ là, nhìn hắn buồn bực muốn rời đi, lại nhịn không được muốn chọc hắn, hơn nữa cũng không muốn hắn đi nhanh như vậy, có thể là vì con gái đến kỳ thì đặc biệt yếu ớt, muốn có người ở cùng.

Trước kia khi đau sinh lý, cô đều là một mình chịu đựng, đây vẫn là lần đầu tiên có người quan tâm cô như vậy, cảm giác rất khác!

Mà nhìn hắn rõ ràng không muốn, nhưng vẫn mềm lòng, cô liền cảm thấy chơi rất vui, thế nên mới quyết định giả vờ đáng thương, muốn hắn lưu lại.

Không ngờ hắn thật sự lưu lại, xem ra người đàn ông này tuy lòng dạ hẹp hòi, nhưng thật ra rất biết cách săn sóc.

Nghĩ đến đôi tay ngâm nước nóng đến đỏ hồng của hắn, lòng Đan Tiểu Phù liền có chút mềm mại, môi cũng nhịn không được nhẹ nhàng gợi lên.

Chưa đến mười lăm phút, Thiệu Duẫn đã bưng bát đi ra khỏi phòng bếp, đem bát đặt lên bàn.“Tôi thấy trong tủ lạnh có cơm nguội, liền đem nấu cho cơm vào nấu chung với mỳ tôm, cô cứ coi như cháo, ăn đi!”

“Tôi không có sức……” Đút cô đi!

Thiệu Duẫn lập tức trừng cô.

Đan Tiểu Phù nhanh chóng nở nụ cười.“Đùa thôi!” Được rồi, không cần đùa đến mức phát hỏa! Cô thực thức thời bưng tô lên, thổi thổi, ăn từng miếng.

Ô…… Thật cảm động, rốt cục cũng được ăn! Cả ngày hôm nay trừ nước cô chưa có cái gì vào bụng.

Thấy cô vừa le lưỡi vừa không để ý mỳ nóng, ăn như sói đói làm cho hắn nhíu mày.“Cô đã nhịn đói bao lâu?”

“Một ngày.” Cô hàm hồ trả lời, ngậm thìa cau mũi.“Hơn nữa đến kỳ, rất rất đói.”

Cũng không quản hắn là đàn ông, cô nói rất thẳng thắn.

Nghe thấy cả ngày cô chưa ăn gì, Thiệu Duẫn không khỏi nhíu mày.“Cô giảm béo?” con gái sẽ làm mấy loại chuyện ngược đãi bản thân như vậy.

“Tôi không thích tự ngược như vậy.” Đan Tiểu Phù lườm hắn một cái, cô không mập, vì sao phải giảm béo? Với lại dù có giảm béo cũng không nhất thiết phải nhịn đói, cô sẽ không tự tìm tội chịu.“Tôi không rảnh để ăn.”

“Không rảnh?” Đây là lý do gì?

Không đói nữa, cô mới thả chậm tốc độ, vừa ăn vừa nói chuyện với hắn.“Gần đây tôi nhận làm cho một tạp chí, phải viết bài gửi cho tạp chí đó, gần đây phải đẩy nhanh tốc độ, hôm nay mới giao xong.”

Công việc của cô rất hỗn loạn, viết một ít, vẽ tranh minh hoạ một ít, lâu lâu lại nhận làm vài cái bản thảo, lúc nhàn thì thực nhàn, nhưng lúc có việc lại phải làm đến bù đầu.

Mà đang làm việc đến giai đoạn cuối, bình thường cô có thói quen làm luôn một lần cho xong, cho nên cũng không cảm thấy đói; Nhưng xong việc liền đói bụng, vừa hay lại đến kỳ, liền biến thành như bây giờ.

Cô ngẩng đầu nhìn hắn, cười ngọt ngào lại mang theo châm chọc. “Anh không phát hiện gần đây tôi không xuất hiện trong trấn sao? Sao nào, không thấy tôi có nhớ tôi không?”

“Đúng vậy, tôi vẫn thường nghĩ đến cô.” Thiệu Duẫn lạnh lùng mở miệng, cười châm biếm.“Nghĩ phải làm thế nào mới làm cho cô mất mặt, sau đó vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

“Vậy nhất định anh rất thất vọng.” Đan Tiểu Phù cười cười.“Hôm nay chúng ta lại gặp mựt, hơn nữa tôi làm xong việc rồi sẽ rất nhàn, sẽ thường thường vào trấn đi dạo nha!” Cho nên hắn không muốn nhìn thấy cô rất khó!

“Khéo như vậy? Hai ngày nữa tôi sẽ rời khỏi đây, nếu không có gì ngoài ý muốn, chúng ta hẳn là không có cơ hội chạm mặt.” Tuy rằng hắn còn nửa tháng nghỉ ngơi, nhưng hắn không muốn ở lại trấn nhỏ này, dù sao việc cũng giúp xong rồi, hắn cũng có thể rời đi.

Quan trọng nhất là, có thể không gặp lại cô gái đáng ghét này.

Nghe hắn phải rời khỏi, Đan Tiểu Phù trừng mắt nhìn, cắn thìa, thực hồn nhiên xem xét hắn. “Anh làm thế có thể xem là đang chạy trối chết không?”

Cô gái này…… Thiệu Duẫn cảm thấy cơn tức lại nổi lên, hắn thở sâu, dường như là cắn răng mở miệng.“Đan Tiểu Phù, cô có thể ngậm miệng lại, lo ăn cơm đi được hay không?”

“Nhưng anh không thấy, không nói gì sẽ rất nhàm chán sao?” Cô rất cố gắng tìm đề tài nha!

“Tôi đi rồi, cô sẽ không nhàm chán.” Ở lại nữa hắn nhất định sẽ bị cô chọc giận đến trào máu họng.

Thấy hắn chuẩn bị rời đi, Đan Tiểu Phù vội vàng mở miệng.“Bụng tôi……”

“Đừng nói với tôi bụng cô còn đau.” Nhìn cô có tinh thần như vậy, hắn căn bản không tin.

“Đúng là không đau lắm nữa.” Cô thành thật trả lời, ánh mắt xem xét hắn, hơi làm nũng.“Nhưng là vẫn hơi đau nha, anh ở lại với tôi đi! Chờ tôi ngủ rồi anh hãy đi?”

Thiệu Duẫn nhíu mày nhìn cô, khuôn mặt anh tuấn gợi lên một chút đùa cợt.“Đan tiểu thư, loại hành động dịu dàng này tôi chỉ làm với bạn gái.” Mà cô? Coi như hết!

“À!” Đan Tiểu Phù sáng tỏ điểm đầu, lập tức lộ ra vẻ mặt khó xử,“Cho nên anh muốn tôi làm bạn gái anh?”

Thiệu Duẫn đáp lại là xoay người bước đi, nói tiếp với cô hắn thật sự muốn bóp chết cô, mỗi một câu cô gái này nói ra đều khiêu khích hắn.

“Này!” Thấy hắn thật sự đi rồi, Đan Tiểu Phù không khỏi chép môi.“Thật là! Không biết đùa là gì sao?” Cô đặt bát xuống bàn, chỉnh lại tư thế, nằm xuống sô pha.

Thiệu Duẫn vừa đi, không khí trong phòng lại trở nên im lặng.

Bên tai chỉ nghe thấy tiếng nước của dòng suối bên cạnh chảy, lúc yên tĩnh, tiếng nước đặc biệt rõ ràng, mà vừa rồi nói chuyện với Thiệu Duẫn, cô hoàn toàn không nghe được tiếng nước chảy.

Thu hồi lại nụ cười hay hiện hữu trên khuôn mặt, cô trầm mặc nghe tiếng nước, ở một mình như thế này cô đã sớm thành thói quen, chỉ là, hôm nay không biết vì sao, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút cô đơn.

Cho nên mới mở miệng muốn Thiệu Duẫn ở lại, hôm nay cô thật sự rất muốn có người bầu bạn, xem ra, kỳ sinh lý tới, con gái thật sự sẽ trở nên yếu ớt sao?

Ôm bụng, cô có chút đùa cợt cười, cảm thấy mình suy nghĩ nhiều quá, ngủ vẫn tốt hơn! Nhưng cô lười về phòng, trực tiếp nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ một đêm trên sô pha.

“Này!” Giọng nói từ cửa truyền đến.

Đan Tiểu Phù lập tức mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, thấy Thiệu Duẫn, cô ngẩn người, khóe miệng lại gợi lên tươi cười.“Sao lại trở lại? Lưu luyến không muốn rời tôi sao?”

“Tôi quên điện thoại.” Thiệu Duẫn tức giận trả lời, điện thoại của hắn để ở trên bàn, vừa rồi nổi giận đùng đùng rời đi, đã quên lấy.

Ai ngờ trở lại, đứng ở cửa lại thấy cô cô đơn nằm ở trên sô pha, làm cho hắn dừng bước, đột nhiên không biết có nên lên tiếng hay không.

Lần đầu nhìn thấy cô gái này lộ ra vẻ mặt này, hắn thật đúng là không quen, do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định lên tiếng.

Kết quả, vừa thấy hắn, cô gái này lại bày ra bộ đáng đánh đòn.

Thiệu Duẫn mím môi, đi vào phòng, thuận tay tắt đèn phòng khách.

“Này! Sao lại tắt đèn?” trong phòng trở nên u ám, chỉ còn lại ánh đèn mỏng manh bên ngoài từ cửa sổ sát đất bên cạnh chiếu vào.

“Ngủ đi!” Thiệu Duẫn ngồi xuống, dựa lưng vào sô pha cô đang nằm.

Động tác của hắn làm cô ngây người, sau đó cắn môi nở nụ cười.“Tiểu bạch kiểm, anh thật tốt.”

“Đừng gọi tôi là tiểu bạch kiểm!” Hắn tức giận trả lời, hơn nữa hắn cũng không muốn cô khen hắn là người tốt! Ai bảo cô không có việc gì lại lộ ra vẻ mặt cô đơn này, mà hắn lại nhìn thấy, lập tức tâm liền mềm.

“Vậy gọi anh là tiểu Duẫn Duẫn nhé?”

Trong bóng đêm, giọng nói Thiệu Duẫn thực kiềm chế, “Đan Tiểu Phù, cô không ngủ thì tôi đi.” Tiểu Duẫn Duẫn? Cái gì hả!

Đan Tiểu Phù nhanh chóng ngậm miệng, nhưng cánh môi lại mang theo nụ cười, nhìn lưng của hắn, cô cảm thấy lòng mềm ra, nóng nóng, có một loại cảm động nói không nên lời.

Được rồi, cô muốn thu hồi lại ấn tượng trước kia –

Thật ra, tiểu bạch kiểm cũng có chỗ mê người.

Giữ lấy nụ cười, Đan Tiểu Phù nhìn khuôn mặt Thiệu Duẫn lúc ngủ.

Gần đây cô hay thức đêm, ngủ rất ít, hơn nữa lại bị đau sinh lý, tối hôm qua ăn no rồi, cả người mệt mỏi, nhìn bóng dáng của hắn liền hốt hoảng ngủ.

Không ngờ tỉnh lại còn có thể nhìn thấy hắn, xem ra hắn đã ngủ quên.

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tường, còn chưa đến năm giờ, bên ngoài vẫn là tối, trời còn chưa sáng hắn, chỉ là, buổi sáng trên núi vẫn hơi lạnh.

Cô thật cẩn thận đứng dậy, lấy một cái chăn trong ngăn tủ ra, nhẹ nhàng đi đến bên Thiệu Duẫn, cẩn thận ngồi xổm, đem chăn đắp lên người hắn.

Đắp chăn cho hắn rồi, cô ngẩng đầu, tò mò theo dõi hắn, gần như vậy, phát hiện làn da của người này thật tốt, còn trắng hơn cả cô, nhưng lại nhìn không ra nửa lỗ chân lông.

Hơn nữa ngũ quan rất được, làm nam thật sự đáng tiếc!

Đan Tiểu Phù nhẹ nhàng vươn tay vén tóc rơi trên trán Thiệu Duẫn, nhìn mắt kính trên mặt hắn, nghĩ nghĩ, vẫn vừa tay chậm rãi giúp hắn lấy xuống.

Lấy kính mắt ra, cô liền không tiếng động huýt sáo một tiếng.

Lông mi thật dài, hơn nữa không có mắt kính, ngũ quan của hắn càng nhu hòa, thản nhiên chiếu sáng hắn trên người, chính là một vị công chúa.

Nghĩ đến việc hắn biết cô gọi hắn là “Công chúa”…… Cô có thể tưởng tượng ra bộ dáng hắn biến sắc mặt, miệng lại không nhịn được nở nụ cười.

Hắn rất dễ giận, cô tùy tiện nói mấy câu là có thể làm cho hắn căm tức, kỳ lạ, không phải hắn là luật sư sao? Luật sư không phải luôn luôn rất bình tĩnh, vì sao hắn lại dễ giận như vậy?

Cô có một thói quen xấu, đối phương càng phản ứng lại, càng giận, cô càng thích chọc, cho nên mới chuyện mở miệng ra là liền chọc hắn.

Ai bảo hắn phản ứng vui như vậy? Gà tràng bụng nhỏ, so đó với con gái, xứng đáng bị cô đùa bỡn!

Nhưng mà trải qua tối hôm qua, cô thật sự bị hắn thay đổi cách nhìn, hơn nữa hắn thật sự ở lại cùng cô, rõ ràng chán ghét cô, không ba thì năm bị cô chọc giận đến phát điên, lại sẽ vì cô mà mềm lòng.

Thực đáng yêu!

 

Nhìn tướng ngủ của hắn, bên miệng vẫn là nụ cười sâu, nhịn không được vươn tay khẽ chạm mũi hắn, đây là lần đầu tiên cô nhìn hắn như vậy.

Đối với đàn ông, cô chỉ thưởng thức dạng cô thích — cô thích đàn ông dũng mãnh, ánh mắt cô cho tới bây giờ chỉ dừng lại trên những người đàn ông dũng mãnh làm cho cô chảy nước miếng.

Trước kia tất cả bạn trai cô kết giao đều là đàn ông dũng mãnh gợi cảm, dạng giống bạch mã hoàng tử yếu đuối, ẻo lả như Thiệu Duẫn, cho tới bây giờ cô đều không chú ý.

Cho nên lúc trước cũng không thấy Thiệu Duẫn có gì đẹp, cô luôn xem nhẹ diện mạo của hắn.

Nhưng giờ phút này cảm giác của cô không giống, có thể là ngày hôm qua hắn làm cô thay đổi suy nghĩ, bây giờ nhìn hắn, cảm thấy hắn cũng không tệ lắm.

Ngũ quan tuấn mỹ, lông mi đen dài làm bớt đi một tia âm nhu, tăng thêm một chút hương vị đàn ông, dưới mũi thẳng là đôi môi đẹp.

Không biết hôn lên cảm giác như thế nào……

Đan Tiểu Phù nghĩ tà ác, bất chợt có một suy nghĩ — cô chưa từng kết giao với loại đàn ông này nha ! Trước đây không có hứng thú, mà bây giờ……

Nghĩ đến tối hôm qua Thiệu Duẫn dịu dàng, rõ ràng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi lại không có cách nào với cô, hơn nữa khi hắn mềm lòng, ở bên cô làm lòng cô thấy ấm áp……

Người đàn ông như hắn, lần đầu tiên cô gặp, mà hành động tối hôm qua của hắn làm cô hơi rung động.

Làm một cô gái động lòng thật ra rất đơn giản, một chút săn sóc nho nhỏ, có thể làm cho tâm tịch mịch trở nên rung động.

Cô nghĩ, tối hôm qua hắn đột nhiên quyết định ở lại với cô, hẳn là lúc vào cửa, nhìn thấy cô cô đơn.

Cô không hay cô đơn, trấn nhỏ thực náo nhiệt, cô có thể nơi nơi la cà, cũng quen ở một mình một chỗ, tối hôm qua chỉ là nhất thời yếu ớt, làm cô cảm thấy cô đơn.

Mà hắn thấy được, tuy rằng không thích cô, nhưng vẫn ở lại bên cạnh, an ủi cô, làm cô hết cô đơn.

Nhìn bóng dáng của hắn, cũng nhìn thấy sự dịu dàng của hắn, tâm ấm áp, hơi hơi rung động.

Hình như cô có thích hắn một chút……

Mà hắn, hẳn là không chỉ chán ghét cô một chút.

“Giờ nên làm cái gì đây……” Hơn nữa hắn sẽ rời khỏi trấn nhỏ, cô muốn tâm động này cứ vậy dừng lại sao?

Đan Tiểu Phù do dự, tay vuốt mặt lướt qua hai má của hắn.

Cảm giác thấy trên mặt hơi ngứa, Thiệu Duẫn nhíu mày, theo bản năng giơ tay bắt lấy cái tay trên mặt.

Tay bị bắt lấy, Đan Tiểu Phù sửng sốt, nâng mắt nhìn hắn.

Thiệu Duẫn cũng chậm rãi mở mắt ra, không có mắt kính ngăn cách, đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp như bảo thạch, phiếm một chút sương mù, hơi trẻ con nhìn cô.

Thình thịch!

Trái tim Đan Tiểu Phù đập mạnh một nhịp, đột nhiên hiểu được cảm giác hoàng tử đánh thức mỹ nhân ngủ say trong cổ tích.

Dường như là xúc động, cô cúi đầu xuống, dùng sức hôn lên môi mỏng kia.

Đột nhiên bị hôn, Thiệu Duẫn sửng sốt, sau đó nháy mắt thanh tỉnh: “Cô……” Miệng vừa mới mở, cái lưỡi trơn trượt liền tham tiến vào miệng hắn.

“Ưm……” Không đoán được động tác của cô nhanh như vậy, Thiệu Duẫn hoàn toàn không kịp phản ứng.

Kỹ thuật hôn của cô tốt lắm, đầu lưỡi nhiệt tình quấn lấy hắn, khiêu khích hắn, từng chút từng chút câu dẫn dục vọng đàn ông của hắn.

Hắn là đàn ông, lại mới vừa tỉnh ngủ, lý trí còn không kịp từ chối, bản năng phản ứng đã ôm lấy thân thể trong tay, ôm lấy thắt lưng của cô, ôm cô vào trong lòng, lưỡi lửa nóng lập tức triển khai đáp lại.

Đan Tiểu Phù ngồi khóa trên người hắn, cảm giác được dưới mông cứng rắn bừng bừng phấn chấn, cánh tay vòng ôm lấy cổ hắn, cô mở cánh môi, gắn bó cùng hắn nóng bỏng giao triền.

Hơi thở hai người dần dần hỗn loạn, bàn tay to tham nhập quần áo của cô, cách nội y cầm lấy một bên mềm mại, cô nhìn thì gầy, nhưng bộ ngực lại rất tròn, no đủ làm cho người ta không thể một tay nắm giữ.

Mà đầu nhũ đã sớm mẫn cảm đứng thẳng, cách nội y mỏng manh đâm vào tay của hắn, ngón tay đi vào nội y, bắt lấy đầu nhũ khẽ kéo.

“Ưm……” Cô lập tức tràn ra một chút khinh ngâm, hoạt động mông trắng, đè ép nam tính phía dưới, đầu lưỡi càng phiến tình cùng hắn tương duyện, phản ứng nhiệt tình làm tia lý trí còn sót lại của Thiệu Duẫn cũng biến mất.

Môi lưỡi nóng cháy đột nhiên chuyển thành mãnh liệt, cắn nuốt đoạt lấy hương vị ngọt ngào trong cái miệng nhỏ nhắn, ngón tay nắm lấy đầu nhũ dùng sức xoa nắn, làm cô khoái cảm sâu sắc.

Thân thể kiều diễm run rẩy, da thịt vì tình dục mà mẫn cảm đỏ ửng một chút, môi lưỡi giao triền làm cho cô cơ hồ không thể nuốt, nước bọt chảy xuống cằm phấn, mà cách vải dệt, cô vẫn đang cảm nhận được nam tính thật lớn dưới mông, kia làm cho cô hưng phấn mà run run.

Nhưng mà…… Bây giờ không được.

Cô cơ hồ là tiếc nuối rời đi môi lưỡi của hắn, thấy hắn còn muốn hôn tiếp, nhanh chóng vươn tay ngăn cản môi hắn : “Không được, bây giờ không có phương tiện.” Lại tiếp tục đi xuống sẽ không thể dừng được.

“Sao lại không có phương tiện ?” Dục vọng đàn ông không dễ dàng tiêu mất như vậy, tay vẫn nắm ngực cô dùng sức nắm chặt, lại kéo đầu nhũ.

“Ngô ân……” Cắn môi nhịn xuống rên rỉ sắp ra khỏi miệng, cô nhanh bắt lấy tay hắn, không cho hắn lại tiếp tục đốt lửa.

“Anh quên ?” Đan Tiểu Phù kiều mỵ nhìn hắn, cô bây giờ đang là kỳ sinh lý !

Thiệu Duẫn chậm rãi khôi phục lý trí, cũng nghĩ đến bây giờ cô là tình hình gì. Nhưng trọng điểm không phải là cái này, mà là hắn làm sao có thể cùng cô……

Hắn chạy nhanh đem tay rút ra quần áo của cô, nhưng bàn tay lại vẫn có thể cảm nhận được xúc cảm mềm mại trắng mịn mới vừa rồi, hơn nữa dục vọng của hắn vẫn trướng đau, vẫn đang chạm vào mông của cô.

“Cô…… Tôi……” Hắn xấu hổ lại kinh ngạc nhìn cô, đột nhiên không biết nên xử lý tình hình này như thế nào, cô cùng hắn…… sao lại như vậy ?

Hắn nhớ lại, nghĩ đến là cô hôn hắn trước……

“Cô đột nhiên hôn tôi làm gì ?” Cô gái này không biết buổi sáng là không thể trêu chọc đàn ông sao ?

“Bởi vì muốn hôn nha !” Đan Tiểu Phù cũng không thẹn thùng, trả lời tự nhiên, môi của cô vẫn vì nụ hôn kịch liệt vừa rồi mà sưng đỏ, thoạt nhìn rất là mê người.

Nhìn chằm chằm của cô môi, Thiệu Duẫn nghĩ đến cảm giác mới vừa rồi hôn của cô, rất thơm, thực mềm, mà cô nhiệt tình đáp lại làm cho hắn mất lý trí.

Nhớ lại một hồi, thân thể hắn lại nóng lên.

Đáng chết !

Hắn nhanh chóng dời đi tầm mắt, cúi đầu không được tự nhiên, mà dục vọng dưới thân ngược lại càng cứng rắn.

Cảm nhận được bừng bừng phấn chấn dưới mông càng nóng bỏng, lại thấy khuôn mặt hắn phiếm hồng, Đan Tiểu Phù không khỏi muốn cười : “Anh…… Muốn đi phòng tắm sao ?”

“Câm miệng!” Giận đỏ mặt, Thiệu Duẫn chật vật rống lại.

“Hay là…… Muốn tôi dùng phương pháp khác giúp anh ?” Cô khiêu khích gần sát hắn, ở bên tai hắn thổi nhẹ, lại cắn vành tai của hắn.

Lời nói dụ hoặc làm cho thân thể hắn càng lửa nóng, trong óc lập tức hiện lên một màn hình ảnh tưởng tượng, làm cho dục hỏa của hắn toàn bộ tiêu không được.

“Muốn sao ?” Của cô thanh âm lại kiều lại mị, cái mông nhẹ chuyển, cọ xát lửa nóng của hắn.

Cô gái này……

Thiệu Duẫn thở dốc trầm trọng, biết cô là cố ý, làm cho hắn vừa giận vừa giận: “Đủ !” Hắn dùng lực đẩy cô ra, vội vàng nhảy người lên. Mà hắn đũng quần dưới thân, vì dục vọng mà buộc chặt.

Hắn liều mạng hít sâu, cắn răng giận trừng cô : “Đan Tiểu Phù, cô chơi đã chưa ?” Cô gái này đang nghĩ cái gì ? Không có việc gì đột nhiên dụ hoặc hắn.

“Tôi không chơi nha !” Cô là thật sự : “Tiểu Duẫn Duẫn, anh muốn cùng tôi kết giao thử hay không ?” Cô cười đề nghị.

“Cái gì ?” Thiệu Duẫn kinh ngạc trừng lớn mắt : “Cô đang đùa giỡn cái gì ?”

“Tôi không có nói giỡn.” Cô nhìn hắn : “Ta là thật sự.”

Thiệu Duẫn trừng mắt cô : “Cô không phải chỉ yêu đàn ông dũng mãnh sao ?” Loại giống như hắn, cô không phải luôn xem thường sao ?

“Đúng nha !” Đan Tiểu Phù gật đầu : “Nhưng tôi phát hiện anh cũng không tệ nha ! Ngẫu nhiên muốn đổi khẩu vị thôi !”

Cô đá lông nheo với hắn: “Như thế nào ? Muốn hay không ?”

Đổi khẩu vị ?

Cô gái này xem hắn là cái gì ? Bữa ăn ngon sao ?

“Không cần !” Không chút nghĩ ngợi, hắn cắn răng từ chối : “Tôi không có hứng thú với cô.”

“Phải không ?” Cô cắn môi, ngắm xuống hướng đũng quần của hắn : “Nhưng  ‘Nơi đó’ của anh cũng không phải là nói như vậy.”

Rõ ràng liền đối cô rất “Hứng thú” !

“Này chính là bản năng người đàn ông !” Thiệu Duẫn gầm nhẹ, tùy tiện tìm một cô gái khi hắn vừa tỉnh ngủ khiêu khích hắn, hắn cũng sẽ có phản ứng.

“Là như thế sao ? Vậy anh có muốn đợi kỳ sinh lý của tôi qua rồi thử lại không ?” Ánh mắt Đan Tiểu Phù thực hoài nghi, nhịn không được đề nghị, mắt đẹp biểu lộ một chút khiêu khích.

Gân xanh bạo liệt, Thiệu Duẫn bị cô làm tức giận đến nói không ra lời : “Đan Tiểu Phù cô, cô……”Cô gái này có biết hai chữ thẹn thùng viết như thế nào hay không ?

Lại cùng cô nói tiếp hắn sẽ hộc máu ! Hắn tức giận đến xoay người bước đi.

Lại tức giận !

Đan Tiểu Phù cười nhìn Thiệu Duẫn nổi giận đùng đùng rời đi, khuôn mặt nhỏ nhắn ghé vào trên sô pha, ngón tay mơn trớn cánh môi lửa nóng, nhớ đến cảm giác bị hắn hôn.

Cũng không tệ lắm…… Cô thích.

Cô nâng tay trái lên, đem ngón cái cùng ngón trỏ duỗi thẳng, bày ra tư thế súng lục, bắn về phía cửa.

“Bằng !” Thiệu Duẫn, cô thích……

Quyết định, khiến cho tâm này tiếp tục động đi !

Hắn bây giờ chán ghét cô cũng không sao, cô sẽ làm cho hắn thích cô !

Đảo đôi mắt, cô nở nụ cười ngọt ngào.

 

 

2 thoughts on “Cưng chiều anh nữa đi – 4

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s