Cắn anh không hề sai! – Chương 2.1

CHƯƠNG 2.1

Cô là hỗn huyết loại.

Mặc dù có khả năng tự phục hồi nhanh chóng giống như trường sinh loại, nhưng tuổi thọ lại chỉ tương đương với con người, ước chừng lâu nhất cũng chỉ có thể sống hơn trăm năm.

Cô là khác loài trong tộc hút máu, mặc dù cũng cần tới hút máu để kéo dài sinh mạng, nhưng sinh trưởng lại khác với những người trong tộc, cô có thể hút bất cứ loại máu nào, chỉ trừ máu người, nếu hút máu của trường sinh loại, có khả năng sẽ làm cho bọn họ phải bỏ mạng.
Không phải tất cả hỗn huyết loại đều có năng lực như vậy, theo nghiên cứu cơ cấu do các nhà khoa học báo cáo, bọn họ là do bị đột biến gien nên mới có dị năng này.

Huỷ diệt giả (Terminator).

Đây là danh từ mà trường sinh loại dùng để gọi những kẻ hỗn huyết loại biến dị như bọn họ. Bọn họ vốn không được hoan nghênh, cho đến nay, huỷ diệt giả chỉ có thể núp ở những chỗ u ám, không ai dám đến gần bọn họ, trừ một số ít người cùng cảnh ngộ, họ không có bất cứ người bạn nào.

Vì nhu cầu sinh tồn trong hoàn cảnh đối địch, lãnh tụ của bọn họ quyết định cùng chính phủ cao cấp của xã hội loài người hợp tác, chung tay diệt trừ trường sinh loại đang hoành hành ở khắp nơi trên thế giới, bọn họ trở thành những huỷ diệt giả chân chính, làm cho trường sinh loại nghe mà biến sắc.

“ ………Thế nào mà tôi lại cảm giác như mình đang xem phim vậy?” Nghe cô giải thích xong, Giang Phong Duệ thong thả kết luận.
Quan Ny Vi nhíu mày, cảm thấy những lời này nghe giống như là đang châm chọc, người đàn ông này dường như có thói quen dùng loại khẩu khí này để nói chuyện.

“ Anh cho rằng tôi gạt anh sao?”

“ Không, tôi không nghĩ là cô cần phải gạt tôi.” Giang Phong Duệ phủ nhận phỏng đoán của cô, “ Tôi chỉ cảm thấy hơi kì lạ, hình như cô không nhất thiết phải nói rõ tất cả mọi chuyện với tôi, không phải sao?”

Anh sắc bén nhìn chằm chằm cô, dường như muốn thông qua ánh mắt để đọc được suy nghĩ của cô. Cô là vampire, là ngoại tộc, sao có thể đem toàn bộ chân tướng sự việc nói cho anh biết?

Có phải cô muốn suy tính gì không?

Nét mặt cô cũng rất thản nhiên. “ Anh đã phát hiện ra tôi không phải loài người, có giấu diếm cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Được rồi, anh tạm thời tin tưởng lời của cô.

Giang Phong Duệ ý vị thâm trường gật đầu, tiếp tục hỏi thăm: “ Cô nói cô là hỗn huyết loại, vậy ba hoặc mẹ cô, một trong hai người là loài người?”

“Ừ, mẹ tôi là con người, nhưng tôi đã rời khỏi bà từ khi tôi năm tuổi.”

“ Tại sao?”

“ Bởi vì bà không thích tôi.” Cô giải thích: “ Nghe nói khi tôi năm tuổi đã xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, bị một chiếc xe hơi đụng phải, bị thương rất nặng, kết quả ngày hôm sau đã hoàn toàn phục hồi như cũ, mẹ tôi bị doạ sợ, bà cho rằng tôi là quái vật, không muốn cùng tôi ở chung một chỗ, muốn ba dẫn tôi đi.”

“ Mẹ cô và ba cô không ở cùng nhau sao?”

“Ừ.” Cô gật đầu.

Nói cách khác, ba mẹ cô sau một đêm kích tình mà sinh ra cô, nhưng không có dự định cùng nhau sống đến đầu bạc răng long? Anh cau mày suy nghĩ.

“ Mẹ tôi không muốn sống cùng loài hút máu.” Cô nhàn nhạt giải thích thắc mắc của anh.

“ Vậy cô là do ba nuôi lớn?”

“ Không, cũng không phải.” Cô lắc đầu, anh chú ý đến đôi tay đang níu chặt chăn của cô. “ Ba tôi dẫn tôi rời đi không bao lâu, liền phát hiện ra tôi là huỷ diệt giả, chỉ cần hút một ngụm máu của trường sinh loại, sẽ làm cho bọn họ mất mạng, cho nên ba cũng không dám để tôi đi theo ông.”

Ba mẹ đều không muốn cô, vậy cô làm thế nào mà lớn lên?

“ Tôi có người nhà.” Cô phảng phất nhìn thấu suy nghĩ của anh, thản nhiên cười: “ Những huỷ diệt giả khác cũng giống như người nhà, ở chung một chỗ.”

Vậy cũng được coi là người nhà hả? Chẳng phải chỉ là một đám ngoại tộc bị xã hội vứt bỏ, tụ tập một chỗ cùng nhau liếm láp vết thương sao?

Giang Phong Duệ giễu cợt mà nghĩ, nhưng không đem ý nghĩ này nói ra miệng, tuy rằng anh hận đời, nhưng cũng không có ác ý đi đả kích một cô nhi bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ.

Nhưng cô dường như không quan tâm tới ý tốt của anh, với lấy nước cà chua anh vừa mang đến, tự mình uống _____Anh phỏng đoán cô coi nó thành vật thay thế cho máu____Anh nhìn ánh mắt bình tĩnh, trong suốt của cô, không hề có bất cứ một tia ưu thương nào.

“ Cô không oán giận gì sao?” Anh không nhịn được tò mò.

“ Oán giận cái gì?” Cô không hiểu hỏi lại.

Giang Phong Duệ á khẩu không trả lời được.

Bình thường, nếu một người gặp phải tình cảnh như cô, sẽ không có biểu tình thờ ơ như vậy, ít nhất khi nhắc tới những đau thương đã từng trải qua kia, sẽ cảm thấy ai oán khó chịu, thậm chí có chút căm giận bất bình.

Nhưng dường như cảm xúc của cô hoàn toàn không giống như vậy.

“ Chẳng lẽ vampire………không có tình cảm sao?” Anh lẩm bẩm tự hỏi.

“ Anh vừa nói gì?” Cô nghe không rõ.

“ Không có gì.” Anh hừ nhẹ, không cảm thấy việc chất vấn một vampire máu lạnh vô tình là một hành động thông minh.

Cô chớp mắt nhìn anh vài giây, sau đó đưa cho anh chiếc cốc trống không: “ Có thể cho tôi thêm một cốc nữa không?”

“ Cái gì?” Anh sửng sốt.

“ Cái này uống rất ngon.” Cô mỉm cười. “ Tôi muốn thêm một cốc nữa.”

Cô muốn uống thêm một cốc nước cà chua?

Anh sững sờ nhìn cô, cho cô thêm một cốc nữa không thành vấn đề, nhưng rốt cuộc cô không hiểu bây giờ là tình huống gì sao? Chẳng lẽ đây là lúc để cô phóng túng mình thưởng thức đồ ăn ngon chắc?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s