Cắn anh không hề sai! – Chương 2.4

CHƯƠNG 2.4

 

Anh cố sức nghiêm mặt, nhận lấy chiếc đĩa không: “ Cô chờ một chút, tôi nướng bánh mì cho cô ăn.”

“ Bánh mì nướng? Có thể phết bơ không?” Cô lại lộ ra vẻ mặt của cún con.

Anh ho khan hai tiếng. “ Tự mình đến tủ lạnh lấy.”

Nhược Du tiểu thư? Đây là ai?

Quan Ny Vi mỉm cười, dùng tiếng trung lưu loát đối đáp: “ Xin chào, tôi là Quan Ny Vi.”

“ Quan Ny Vi?” Thư kí ngây ngốc chớp mắt.

Nhìn thần thái khiếp sợ của thư kí, sẽ không phải cô ta nghĩ cô gái này bị bắt về làm người phụ nữ của mình đấy chứ?

Giang Phong Duệ cảm giác việc mình phải giải thích là vô cùng cần thiết: “ Lâm thư kí, vị này là…….bà con xa của tôi.”

Bà con xa? Lâm thư kí chớp mắt mấy cái, ánh mắt quét từ dung nhan tuyệt mỹ của Quan Ny Vi đến tư thái uyển chuyển của cô, cùng với áo sơ mi trắng, thân thể như ẩn như hiện.

Cô hoàn toàn không cho rằng vị mĩ nữ này là thân thích của ông chủ, hai người này nhất định có gian tình….. Chẳng qua cô không nghĩ tới ông chủ, người gặp người sợ , không gần gũi phụ nữ này lại có thể có tình nhân.

Đối với việc Giang Phong Duệ giới thiệu mình là bà con xa của anh, Quan Ny Vi rất kinh ngạc, ném cho anh một ánh mắt nghi vấn, đổi lại là cái trừng mắt của anh.

Được rồi, thân thích thì thân thích.

“ Tôi vẫn ở Mĩ, lần này về Đài Loan nghỉ phép.” Cô chủ động giới thiệu lai lịch để tăng thêm tính thuyết phục.

“À.” Lâm thư kí không tin lắm, nhưng vì giữ mặt mũi cho ông chủ, nên rất phối hợp mà gật đầu. “ Vậy thì chúc Quan Ny Vi tiểu thư ở đây chơi vui vẻ.”

“ Khụ khụ!” Giang Phong Duệ ở một bên ho khan. “ Cô thay tôi đem toàn bộ lịch trình ngày hôm nay huỷ bỏ đi!”

Người cuồng công việc này cư nhiên lại chủ động nói muốn huỷ bỏ lịch trình?

Lâm thư kí kinh ngạc, cô đã đi theo Giang Phong Duệ hai năm rồi, luôn là thấy anh ngày đêm vùi đầu vào công việc, đây là lần đầu tiên thấy anh vứt bỏ trách nhiệm không để ý.

Xem ra tiểu thư Quan Ny Vi này quả thực có mị lực siêu quần…….

“Đúng rồi, còn có một việc nhờ cô giúp.” Giang Phong Duệ tiếp tục phân phó. “ Bởi vì………Ách, hành lý của Quan Ny Vi bị mất ở sân bay rồi, hiện tại cô ấy không có trang phục để ra ngoài, làm phiền cô giúp cô ấy đi mua một ít quần áo và đồ dùng của phái nữ…..”

Coi như hành lý mất rồi, ít nhất là quần áo trên người cũng không phải là ném đi rồi chứ?

Thì ra là như vậy, tất cả bọn họ coi như là đồng hương?

Giang Phong Duệ suy nghĩ, càng lúc càng không rõ làm thế nào để định nghĩa “ sinh vật phái nữ” trước mắt này rồi.

“ Này, anh có cảm thấy vị thư kí kia rất kì quái không?” Quan Ny Vi đột nhiên hỏi.

“ Chỗ nào kì quái?”

“ Cô ấy từ lúc bước vào đến giờ, vân không dám nhìn anh, bình thường anh rất hung dữ với cô ấy sao?”

Anh rùng mình, ánh mắt trầm xuống. “ Cô ấy không dám nhìn tôi là bởi vì gương mặt này.”

“ Hả?” Cô sửng sốt. “ Mặt anh không kì quái nha.”

“ Tôi hiểu rõ.” Anh giễu cợt mím môi. “Đối với cô mà nói, gương mặt của tôi tuyệt đối không kì quái, cùng với người khác cũng không khác biệt gì lắm, dù bất kể thế nào, loài người chúng tôi vẫn kém xa vampire tuyệt thế xinh đẹp các người.”

Anh ta sao lại dùng loại giọng điệu này để nói chuyện?

Quan Ny Vi nặng nề thở dài. “ Này, anh đang giận dỗi sao?”

Cái gì? Anh giật mình. Cô nói anh……..giận dỗi?

Cô rất phối hợp tiếp tục nói. “ Loài người thật kì lạ, tại sao cứ muốn để ý đến diện mạo của mình như vậy? Đây nhất định là gen di truyền, cũng không phải cái mình có thể định đoạt được.”

“ Vấn đề là, kí hiệu trên mặt tôi không phải do gen di truyền.” Cho nên mới nói, anh tuyệt đối không phải là giận dỗi, cô hiểu sai rồi.

Giang Phong Duệ thận trọng dùng ánh mắt để cảnh cáo cô.

Cô không biết có hiểu hay không, gật đầu một cái. “ Anh nói cũng đúng á.” Cô dừng một chút, để kem xuống, đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh. “ Có đau không?”

Cả người anh chấn động, cô đang làm gì?

“ Loại sẹo này, cũng không kém vết thương bao nhiêu đâu.” Cô từng chút từng chút cẩn thận vuốt ve sao năm cánh trên mặt anh, giống như xác nhận gì đó. “ Có phải rất đau không?”

Toàn than anh cứng ngắc. “ Lúc cô bị thương, có đau không?”

“ Cũng đau, chỉ là vết thương của tôi sẽ lập tức tốt lên.” Cô trả lới, nhìn vào mắt anh, sâu hút trong suốt. “ Nhưng anh bị thương nhiều năm như vậy, mỗi ngày có đau không? Rất khó chịu sao?”

Chưa từng có người  nào hỏi anh vấn đề như vậy.

Chưa bao giớ có người hỏi anh có đau hay không, ngay cả cha mẹ anh, những người trăm phương ngàn kế nghĩ cách giúp anh xoá bỏ vết sẹo này, cũng chưa từng hỏi qua.

Giang Phong Duệ mím môi thật chặt, dường như nơi nào đó của trái tim nguội lạnh đang từng chút một nứt ra…..

“ Còn đau không?” Cô cố chấp hỏi.

“ Sẽ không.” Anh khàn khàn nói. Chỉ có thỉnh thoảng, khi thời tiết thay đổi sẽ mơ hồ nhói đau, nhưng anh không cho là nó đáng để nhắc tới. “ Dù sao cũng là chuyện của nhiều năm trước rồi.”

“ Rồi cũng sẽ tốt thôi.” Cô dịu dàng nói nhỏ, dùng bàn tay lạnh như băng kia mang lại ấm áp an ủi vết thương của anh. “ Chờ thể lực của tôi khôi phục, tôi sẽ giúp anh xoá đi vết sẹo này, giao cho tôi.”

“ Cô…….vì sao muốn giúp tôi?” Anh thấp giọng hỏi.

“ Bởi vì anh đã cứu tôi.” Cô mỉm cười. “ Cho nên tôi nên báo đáp anh.”

“ Nhưng không phải cô cũng bởi vì hút máu của tôi, nên mới trở nên suy yếu như vậy sao?”

“ Là tôi cắn nhầm đối tượng, tôi đáng đời lắm.” Cô không chút nào trách anh.

Thế nhưng anh lại luôn oán trời trách đất,

Anh ngắm nhìn đôi mắt sáng ngời xinh đẹp của cô, nhất thời mất hồn. “ Cô đã từng cắn bao nhiêu “ người” ——ách, trường sinh loại? Tôi là nói, cô thường xuyên dùng cái loại…… “tử vong chi hôn”  đó sao?”

Cô nhướng mày, không ngờ tới anh đột nhiên lại hỏi như thế, một hồi lâu, mới gật đầu một cái. “ Lúc cần thiết, tôi sẽ làm, đây là nhiệm vụ của tôi.”

Nhiệm vụ? Cô lúc đó là làm nhiệm vụ sao?

Giang Phong Duệ nhìn chằm chằm vào cô, nhớ lại một khắc đêm đó, lúc bị cô hút máu, máu trong cơ thể qua một hồi kì dị chảy tán loạn, anh nỗ lực từ cổ họng khô khốc nặn ra giọng nói. “ Loại cảm giác đó rất kì quái.”

“ Chỗ nào kì quái?” Cô không hiểu.

Giống như một dạng ân ái, vui thích cực hạn, vô cùng sung sướng, làm người ta hư thoát vô lực, chỉ muốn hoàn toàn đầu hàng.

Thời điểm cô cắn anh, cũng có cảm giác đó sao? Hay chỉ đối tượng bị cắn mới có loại cảm giác đó?

Giang Phong Duệ rất muốn hỏi, nhưng lại không hỏi được, anh không hiểu vì sao mình phải để ý chuyện này, cô và anh có cảm giác giống nhau hay không, liên quan quái gì đến anh.

“ Sao lại không nói gì? Rốt cuộc chỗ nào kì quái?” Cô hỏi tới.

“ Thôi.” Anh không muốn nói.

“ Tại sao lại thôi? Anh nói rõ ràng đi!” Cô rất không thức thời.

“ Tôi nói thôi coi như xong!” Anh bỗng dưng gầm nhẹ. Anh không muốn hỏi cái vấn đề ngu xuẩn này nữa, cảm thấy mình giống như thanh thiếu niên không có tí kinh nghiệm tình dục nào vậy. “ Uống nước cà chua của cô đi!”

Anh căm giận thay cô rót một cốc nước cà chua, ý đồ muốn chặn miệng cô lại.

Cô không phát hiện ra dụng ý của anh, rất vui vẻ nhận lấy, cô phát hiện ra đây mới là thức uống tuyệt diệu, uống một ngụm lớn.

“ Nhìn cô hưng phấn thành ra như vậy.”Anh? Cô. “ Cô trước kia chưa từng uống nước cà chua sao?”

“ Không có, thức uống bình thường của chúng tôi là máu____” Cô nhìn sắc mặt anh biến đổi, vội vàng thanh minh. “ Không phải máu người đâu….., là cơ quan nghiên cứu nghiên cứu phát triển ra loại máu nhân tạo, tôi nói rồi, chủ yếu là để chữa trị thân thể.”

Anh cau mày. “ Vậy bây giờ cô không uống máu có sao không? Thể lực có thể khôi phục không?”

“ Tôi nghĩ hẳn sẽ có người đưa tới đây cho tôi.”

Có người? Người nào?

Giang Phong Duệ đang muốn lên tiếng hỏi, trong phòng khách đột nhiên cuốn vào một trận gió mãnh liệt, một bóng ma quỷ mị nhanh chóng tiến đến chỗ hai người.

Sẽ không phải là tên Robert đó đuổi tới đây rồi chứ?

Hỏng bét! Cô bây giờ sợ rằng không thể ứng phó nổi…..

Thần trí anh rét lạnh, theo trực giác nhào tới phía trước, đem Quan Ny Vi đè trên mặt đất, dùng thân thể của mình bảo vệ cho cô_____

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s