TSinh cao môn đích nữ chương 1

Chương 1: Kiếp trước là một đời người hoang đường.

 

Edit: Thần Vương Tiên Trang

Beta: Nguyệt Nha

Âu Dương Noãn bị dẫn đi trên đường lớn.

Nàng còn nhớ rõ lần đầu tiên đi trên con đường này, nó tràn ngập màu sắc, đó là lúc nàng xuất giá, trước mắt đều là một màu hồng chói mắt, đi theo sau kiệu hoa là một đống đồ cưới không thể nào đếm được, hàng gánh đồ cưới, đều sơn son thiếp vàng, rực rỡ lóa mắt, bên ngoài đám đông chen chúc, người người đi lại tấp nập, ai không hâm mộ mười dặm trang sức đỏ lộng lẫy này chứ…

  Ba năm sau, nàng lại đi trên con đường này, nhìn lại, không khỏi cảm thấy ghê người. Trên đường người qua lại đông đúc. Hơn nữa, mỗi người đều kích động, đều hưng phấn. Bọn họ mang theo rất nhiều cái sọt, bên trong có đồ ăn cùng trái cây thúi rữa, còn có thật nhiều oa bát biều bồn*, còn có rất nhiều người, cầm cái chổi cái ki (cái này để hốt đất), mộc bổng (cây gổ) mái ngói…

*oa bát biều bồn: oa: nồi, bát: chén, biều: cái gáo, bồn: chậu.

Ha ha, như thế nào nàng lại quên, hiện giờ nàng đã không phải Âu Dương đại tiểu thư cao cao tại thượng, mà là, như đám ngươi kia khinh bỉ kêu” nữ nhân thấp hèn” .

Người của Tô gia đều đến cả, không riêng gì cha chồng mẹ chồng, phu quân, nha đầu, gã sai vặt… Đều đến đây.

“Không cần, tiểu thư…” Hồng Ngọc hét lên, hướng tới chỗ đám người đang bắt Âu Dương Noãn đi mà nói: “Không cần đụng vào tiểu thư của chúng ta!” Nàng yếu ớt cầu xin: “Lão gia, phu nhân, cô gia, cầu các ngươi, buông tha cho tiểu thư đi!”

Âu Dương Noãn không nghe được tiếng nàng nói, nàng đã bị thanh âm chửi rủa của đám người kia chiếm đoạt. Phương ma ma liều mạng vọt tới bên người Âu Dương Noãn, khóc hô to: “Tiểu thư! Đây là một cái bẫy, bọn họ đều đã hãm hại ngươi a…”

Âu Dương Noãn nhìn mái tóc hoa râm, bộ dáng điên cuồng của Phương ma ma, trong đầu lại nhớ tới lúc trước khi mình xuất giá, lúc nàng hát chi ca ——

“Mười dặm trang sức lộng lẫy mười dặm dài, kiệu hoa lung linh mười dặm tung bay, kẹo mừng ngọt mười dặm, rượu ngon mười dặm thơm. Được nên đôi lứa với người con gái trong mộng, nguyện yêu đến thiên hoang địa lão, tình trường ý trường tương tư trường, mới có trang sức màu đỏ mười dặm trường!”

Tình trường ý trường tương tư trường (NN: cái này theo ta hiểu là hiểu nhau lâu, yêu nhau lâu), mới có trang sức màu đỏ mười dặm trường… Hiện giờ toàn bộ đều thành chuyện cười.

“Còn không nhận tội?” Tô phu nhân lạnh lùng nói: “Đây là chính ngươi không đứng đắn, làm mất mặt Âu Dương gia, bôi nhọ gia phong (gia đình nề nếp) Tô gia ta!”

Lúc này, trong đám người có một nam nhân hô lớn lên: “Nhìn xem! Đây là Âu Dương Noãn, là nữ nhân không biết xấu hổ, thừa dịp trượng phu ra ngoài thì hồng hạnh xuất tường a…”

” Nữ nhân hư hỏng! …”

” Nữ nhân hạ lưu đê tiện! Đánh nàng! Đánh nàng! Đánh chết nàng…”

Cùng với những câu mắng khó nghe đó, nào là rau quả thối rữa, gạch mái ngói… Tất cả đều hướng trên người Âu Dương Noãn mà ném. Âu Dương Noãn vẫn mang vẻ mặt lúc đầu, trên người trúng thật nhiều hòn đá, nàng đã không còn biết đau đớn, trong lòng mơ hồ nghĩ, cái gọi là “Địa Ngục”, đại khái chính là loại cảnh tượng này!

Không bao lâu, tóc nàng lộn xộn, mặt đầy nước bẩn, mồ hôi, cùng nước mắt. Hồng Ngọc liều mạng muốn xông lên phía trước, người Tô gia gắt gao ngăn cản nàng, Hồng Ngọc đối với đám người này không ngừng gào thét: “Tiểu thư của chúng ta là oan uổng! Là người Tô gia hãm hại nàng!” Nàng thê lương hét lớn, phát khùng nổi điên giãy dụa, thoát ra được một bên, lại bị chặn ngang ôm lấy, liền bị người ta đá văng, chết ngất tại chỗ.

 

Hồng Ngọc… Âu Dương Noãn nhìn nàng, hốc mắt ẩm ướt.

“A…” Một khối gạch ném trúng thái dương Âu Dương Noãn, nàng không khỏi đau đớn kêu lên, máu tươi từ vết thương chảy ra.

Bởi vì bị trói chặt trên mặt đất, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn rau quả thối rữa hướng về phía nàng mà ném đến!

Phương ma ma vẫn liều chết che ở trước người nàng, Hồng Ngọc bị người ta bắt được thì la hét, xé rách tiếng người đang huyên náo, vừa đánh ngã người Tô gia vừa giãy giụa tránh thoát, thế như vẫn liều mình vọt lên chắn ở phía trước nàng.

Hồng Ngọc hướng về đám người quỳ xuống, thảm thiết van xin: “Tiểu thư là vô tội! Nàng là bị người vu oan a!” Nàng đối với mọi người dập đầu xuống đất: “Giơ cao đánh khẽ (xin hãy nương tay) … Ta dập đầu trước các người! Van cầu các ngươi đừng tiếp tục đánh nữa…”

Nàng hướng người bên trái dập đầu, quay lại người bên phải dập đầu, vừa dập đầu vừa nói: “Buông tha cho tiểu thư của chúng ta đi!”

Đám người không vì vậy mà dừng lại, vẫn không ngừng ném mọi thứ lên người của Âu Dương Noãn, Âu Dương Noãn vẫn không có phản ứng gì, giờ phút này lại chứng kiến Hồng Ngọc không ngừng cấp người xung quanh mà dập đầu, máu chảy đầy trán! Lệ, trong phút chốc từ trong hốc mắt Âu Dương Noãn từ từ rơi xuống, nàng nghẹn ngào, khàn khàn khẽ kêu: “Hồng Ngọc! Đứng lên! Không cần quỳ lạy bọn họ! Đứng lên! Đứng lên a!”

Một mảnh hỗn loạn, Âu Dương Noãn giương mắt lên, mọi việc dường như mơ hồ, nàng nghiêm túc nhìn tất cả người ở đây, nhất là người của Tô gia đứng ở đằng xa kia.

Cha chồng – Tô lão gia uy nghiêm, mẹ chồng – Tô phu nhân từ ái, còn có phu quân tuấn mỹ Tô Ngọc Lâu đối với nàng ôn nhu săn sóc, cuối cùng ánh mắt của nàng dừng ở trên người nữ tử nhu nhược Âu Dương Khả đứng bên cạnh phu quân của nàng.

Nhớ lại chuyện đó mà tràn ngập khuất nhục (nhục nhã).

Lúc ấy, nàng là bị tiếng người huyên náo đánh thức, từ trong chăn ngồi dậy, nhập nhèm hai mắt mở ra. Trước giường, xung quanh là người, trong đó cha chồng và mẹ chồng lửa giận ngút trời, sắc mặt xanh mét của phu quân, hạ nhân xì xào bàn tán, còn có vẻ mặt đồng tình của muội muội Âu Dương Khả.

Ở trên giường cùng nàng đắp chung một cái mền là một nam nhân trần trụi.

Âu Dương Noãn còn chưa kịp phản ứng, nam nhân trong mền liền chui ra, lập tức quỳ rạp dưới chân mọi người, lớn tiếng kêu lên: “Ông chủ tha mạng, tiểu nhân về sau không dám … nữa!”

Một câu, đã muốn khẳng định là nàng hồng hạnh xuất tường!

Ánh mắt cha chồng, mẹ chồng giống như bắn lửa, muốn đem Âu Dương Noãn đang cố gắng che đậy hai vai mền đốt làm tro tàn.

Thân mình Tô Ngọc Lâu lay động một chút, hắn như là vạn phần chán ghét nhắm hai mắt lại, không thèm liếc nhìn Âu Dương Noãn một cái!

Âu Dương Noãn luôn luôn không nghĩ ra, vì cái gì tỉnh lại liền thấy người nam nhân kia đã ngủ ở trên giường của mình.

Nhưng một lúc sau nàng lại hiểu ra, chén trà kia —— là chén trà do muội muội của mình tự tay đem tới!

Tại sao? Âu Dương Khả, ta đối với ngươi không tốt sao, thân mẫu ta mất sớm, mẹ ngươi là thân di của ta, ta đối với nàng kính trọng như thân mẫu sinh ra mình, đối với ngươi như chị em ruột một mẹ sinh ra mà bảo vệ ngươi, ngươi bị người quyền quý bức hôn, là ta không tiếc đắc tội với quyền thần giúp đỡ ngươi, bảo vệ ngươi!

Vì cái gì ngươi lại đối đãi với ta như vậy!

Âu Dương Noãn dùng hết toàn bộ khí lực kêu tên của phu quân: “Ngọc Lâu, Ngọc Lâu!”

Ngọc Lâu, ngươi vì cái gì không tin ta! Ngươi từng nói mặc kệ phát sinh chuyện gì ngươi đều tin ta, bảo vệ ta! Ta là bị oan!

Bị giam lại một ngày một đêm, Âu Dương Noãn đem những lời này nói ra, hết hô lại kêu, yết hầu đã muốn rách toạt tơ máu, nhưng vẫn là không ai tin tưởng nàng.

Người khác nói như thế nào Âu Dương Noãn đều không để ý, nàng chỉ hy vọng phu quân có thể nhìn nàng, có thể chính miệng mình nói cho hắn biết: Ngọc lâu, ta là trong sạch, ngươi tin ta.

Nhưng Tô Ngọc Lâu không chịu gặp nàng, ngay cả Hồng Ngọc ở bên ngoài dập đầu liều mạng cầu khẩn một ngày một đêm, hắn như cũ vẫn không để ý đến, đến khi Âu Dương Noãn bị trói chặt lại, bị gán ghép với hai chữ “ dâm — phụ ” diễu hành trên phố thì hắn mới xuất hiện,nhưng là cùng đám người lãnh mắt nhìn về phía nàng, dựa sát bên người là mỹ mạo như hoa – muội muội do kế mẫu sinh ra Âu Dương Khả.

Thật ra nàng sớm đã suy nghĩ cẩn thận. Nàng gả vào Tô gia ba năm lại không chịu thay phu quân nạp thiếp, sớm thành cái đinh trong mắt mẹ chồng, nửa tháng trước mẹ chồng nàng hướng nàng đề ra yêu cầu muốn muội muội gả vào Tô gia làm bình thê, nhưng lại bị chính nàng cự tuyệt.

Mà Âu Dương Khả lại luôn thầm mến Ngọc Lâu, Hồng Ngọc thậm chí chứng kiến bọn họ hẹn hò mấy lần, có thể khi đó mình thật quá ngu xuẩn lại không tin, còn trừng phạt người có lòng trung thành và tận tâm như Hồng Ngọc.

Chỉ có vu oan cho Âu Dương Noãn làm dâm — phụ, mới có thể để cho Âu Dương Khả quang minh chính đại gả vào Tô gia.

Như vậy, người hãm hại nàng rất có thể là Âu Dương Khả! Việc này, có phải hay không còn có phu quân… Phu quân hắn…

Không! Sẽ không, nàng không tin!

Lúc này, nàng đã bị người giải đến bờ sông, trước mắt chính là nước sông sóng lớn cuồn cuộn.

Tô ma ma cùng Hồng Ngọc vẫn canh giữ bên người Âu Dương Noãn, một chút cũng không chịu rời đi!

Mặt Tô lão gia lập tức trở nên nghiêm túc, ông vung tay lên, năm sáu người dữ tợn đi về phía nàng. Tô ma ma cùng Hồng Ngọc bị bọn họ mạnh mẽ mang đi, gắt gao giữ ở một bên, không thể động đậy!

Âu Dương Noãn ngửa mặt lên trời mà cười: “Ông trời, ngươi mở mắt ra đi!”

Gió lớn bỗng nhiên nổi lên, hạt mưa rối rít rơi xuống. Âu Dương Noãn càng cười đến khàn giọng: “Xem đi, ông trời mở mắt, người cũng biết ta là bị oan uổng!”

Đám người một trận rối loạn, mặt Tô lão gia càng thêm đen, hắn gầm lên: “Trầm xuống nước!”

“Cha! Từ từ!”

Trong đám người, Tô Ngọc Lâu chậm rãi đi tới, gương mặt tuấn mỹ có vài phần tùy tiện, thân hình cao to dường như đứng không vững. Có người phủ lớp áo choàng lên cho hắn, Âu Dương Noãn hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn lại, là Âu Dương Khả, điệu bộ nàng nhã nhặn trầm tĩnh đứng ở phía sau phu quân nàng.

Lời nói có nhiều hơn đi chăng nữa cũng vô dụng, Âu Dương Noãn nhìn Tô Ngọc Lâu, giống như ánh mắt mỗi ngày nàng thường nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Ngọc Lâu, ta trong sạch, ngươi tin ta đi…”

Tô Ngọc Lâu trầm mặc hồi lâu, ở trong tay áo lấy ra một tờ giấy, ném trước mặt của Âu Dương Noãn, âm thanh đau thương, ánh mắt lại rất bình tĩnh: “Ngươi cho tới hôm nay vẫn còn nguỵ biện, cái này từ lâu nên đưa cho ngươi! Người nữ nhân như vậy nên chết đi, nhất định cũng nên cùng Tô gia đoạn tuyệt một cách sạch sẽ!”

Từ thư … Không ngờ là từ thư …

Âu Dương Khã đi bên cạnh, nhặt lên từ thư ở dưới đất, dung nhan xinh đẹp vạn phần, đoan trang cao quý, vẻ mặt của nàng tựa hồ thập phần bi thương, nhìn Âu Dương Noãn, ôn nhu nói: “Tỷ tỷ, không nên trách Ngọc Lâu, đều bởi vì ngươi đã làm sai chuyện, ngươi yên tâm đi đi, sau khi đi, ta sẽ thay ngươi hảo hảo chiếu cố…” Nàng im lặng không nói, khuôn mặt nổi lên một tầng đỏ ửng.

Âu Dương Noãn nhìn người muội muội trước mặt, thì thào: “Khả Nhi, vì cái gì…”

Âu Dương Khả đi lại càng gần, dường như hướng tỷ tỷ của mình cáo biệt, hạ thấp thanh âm nói với Âu Dương Noãn, người khác không thể nghe được: “Ngươi có biết tại sao lúc trước ngươi không cẩn thận dập đầu bể trán, sau đó lại có sẹo, là bởi vì mẹ ta phái người làm nên!”

“Đệ đệ bảo bối của ngươi, là một nam hài tử đáng yêu, vốn có thể kế thừa tất cả gia sản của Âu Dương gia, đáng tiếc lại rơi vào trong hồ nước mà chết. Trên thực tế mẹ ta cùng ta đều ở đấy, chúng ta nhìn thấy hắn bị người ta đẩy xuống, sau đó liều mạng kêu cứu, nước một chút một chút tràn đầy, vượt qua miệng của hắn, mũi, mắt… Rành rành là chết đuối, chỉ đổ thừa số mệnh hắn không tốt, mất nương từ nhỏ, lại có một tỷ tỷ ngu xuẩn như heo!”

Vẻ mặt Âu Dương Noãn cứng lại, ngẩng đầu nhìn Âu Dương Khả, đôi mắt tĩnh mịch bình thường dần dần nhuộm lên sự tàn khốc, cuối cùng điên cuồng dữ tợn, đệ đệ đã chết, nàng bị người đưa hưu thư, vẫn cho rằng mẫu thân cùng hảo muội muội là người tốt nhưng không ngờ lại là người lòng lang dạ thú như vậy!

Ha ha… Ha ha ha ha… Lâm thị, ngươi đã đáp ứng với thân nương ở trên giường bệnh sẽ hảo chiếu cố tốt tỷ đệ chúng ta, nhưng mà ngươi lại làm như thế này?  Ngươi lại làm như thế này !!!!!!!!!

Âu Dương Noãn chầm chậm nhắm hai mắt, lại chậm rãi mở ra, hướng Âu Dương Khả cười một cái, bộ dáng tươi cười dịu dàng như nước: “Muội muội, tỷ tỷ chính xác là sai lầm rồi, ngươi lại đây, ta có câu nói sau cùng cần nhắc nhở ngươi.”

Âu Dương Khả nhìn nàng, cũng không tin nàng có thể ở trước mắt bao người lại làm ra cái gì, liền từng bước đến gần.

Âu Dương Noãn thấp giọng nói: “Lúc trước sau khi mẹ ta chết, còn lưu lại cho ta một lượng lớn tài sản giá trị xa xỉ, hiện tại ta sắp chết, đem những thứ này cho ngươi, bất quá xin ngươi thiện tâm, lưu một ít cho Phương ma ma cùng Hồng Ngọc…”

Âu Dương Khả tròng mắt sáng lên, thật sự nghe nói năm đó trang sức của Âu Dương phu nhân nhiều đến mức làm cho người ta kinh ngạc, về sau những thứ tài sản này sau khi Âu Dương Noãn lấy chồng lại không cánh mà bay, xem ra thật sự ở trên tay nàng…

“Ngươi đi lại gần một chút, ta cho ngươi biết —— “

Nếu Âu Dương Khả không tham lam, nàng có thể sẽ không mắc mưu, nhưng nàng lại quá mức tự tin, thật sự đưa tai đến gần miệng của Âu Dương Noãn.

Đám người còn không biết chuyện gì xảy ra, đột nhiên nghe được tiếng thét chói tai Âu Dương Khả, sau đó cả người nàng giống như phát điên té trên mặt đất, đau nhức lăn lộn ở dưới đất…

Trên mặt đất, lỗ tai nàng rõ ràng là đầm đìa máu …

Thấy một màn như vậy, dân chúng dùng những lời độc ác nhất mắng Âu Dương Noãn, Âu Dương Noãn không cúi đầu khuất phục, mặc dù hai mắt chua xót, cũng không để nước mắt rơi xuống. Ánh mắt của nàng chọc giận bọn hắn, có người rống giận hắt nước phân lên mặt nàng.

Âu Dương Noãn dùng đầu lưỡi liếm nước phân trên môi, khàn giọng cười to. Ngưng cười, Âu Dương Noãn nhìn mép nước sông bên cạnh mọi người, gằn từng tiếng, nghiến răng nghiến lợi: “Nhật nguyệt ở trên, quỷ thần tại hạ, Âu Dương Noãn bị chết oan, hóa thành lệ quỷ, cũng sẽ không bỏ qua cho các ngươi!”

“Trầm xuống sông! Mau!” Tô lão gia hét lên khàn cả giọng, Âu Dương Noãn ngửa mặt lên trời cười to, thế giới trong nháy mắt xoay tròn.

Nước sông sâu không thấy đáy, lạnh lẻo đến thấu xương.

One thought on “TSinh cao môn đích nữ chương 1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s