TSinh cao môn đích nữ chương 2

002. Trọng sinh mười hai tuổi

Edit: Thần Vương Tiên Trang

Beta: Nguyệt Nha

Nguồn: http://yeutinhcac.wordpress.com/

 

 

            Ánh sáng mặt trời xuyên thấu vào phòng qua lớp giấy dày trên song cửa sổ, khiến cho trong phòng ấm áp hơn…

“Tiểu thư của ta ơi, người tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi.”

Âu Dương Noãn mở to mắt, nhìn thấy gương mặt quen thuộc đến không thể nào quen thuộc hơn được nữa, chính là gương mặt nàng đã nhìn ngắm trong thời khắc cuối cùng…, Âu Dương Noãn theo bản năng nhìn chằm chằm vào mặt Phương ma ma, thì thào nói: “Ma ma… Là ta sai, là ta sai rồi…” Phương ma ma hoảng sợ, trong mắt hiện lên tia lo lắng, giọng điệu thân thiện, nhưng là không đồng ý nói : “Đại tiểu thư, ngươi nói cái gì đó, đều là Nhị tiểu thư gây ra họa, nếu không phải vì giúp nàng ngăn lại, cái trán của người như thế nào sẽ bị thương!”

   Nhị tiểu thư? Cái trán bị thương?

Không đúng, có cái gì đó không đúng!

Chuyện gì đã xảy ra, Phương ma ma ở Tô phủ một ngày một đêm thay nàng làm lụng vất vả, sớm đã không còn bộ dáng trẻ tuổi này, nhưng bây giờ, nàng….nàng như thế nào lại có bộ dạng này. Tim Âu Dương Noãn đập kinh hoàng, nàng hung hăng cấu, véo ở cổ tay của mình, rất đau, đây không phải mơ!

Chẳng lẽ ông trời nghe được lời khẩn cầu của nàng? Nàng không dám tin, không nói được một lời, nhìn người trước mắt đến không biết chán, sợ đây là một giấc mộng đẹp.

Phương ma ma lấy khăn tơ mềm mại ra, thật cẩn thận chà lau mồ hôi lạnh ở trên trán Âu Dương Noãn, tránh miệng vết thương, thở dài: “Đại tiểu thư, tâm địa của ngươi thật sự là quá lương thiện, chỉ sợ người đem những kẻ vô lương tâm này trở thành mẹ ruột thân muội… Ai…”

Kiếp trước, những lời này Phương ma ma không biết đã khuyên bảo mình bao nhiêu lần, khi đó mình đã trả lời nàng như thế nào? Chính mình là đứa ngu ngốc thay đôi mẫu nữ kia giải thích: ‘ma ma, nàng là mẫu thân của muội muội ta, là di nương của ta a, nàng đã ở trước giường của thân mẫu ta phát ra lời thề, sẽ hảo hảo mà che chở tỷ đệ chúng ta, làm sao nàng có thể làm tổn thương ta? Ngươi quá đa tâm rồi’.

Phương ma ma nói không biết bao nhiêu lần, Âu Dương Noãn còn bực dọc đem nàng đuổi qua một bên, hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt của đối phương hiện lên vẻ thương tâm thất vọng.

Nàng thật là ngu ngốc, quả thực nàng là người ngu ngốc nhất trên đời này. Phương ma ma mới là người chân chính quan tâm nàng, nàng lại đem người hiền lành tận tâm như ma ma vứt bỏ qua một bên, mẫu thân của nàng là nữ nhi của trấn quốc Hầu phủ Trữ lão thái quân, nàng là cháu ngoại ruột thịt của Hầu phủ, phụ thân Âu Dương Trí là Lại Bộ Thị Lang, Tô gia bất quá cũng chỉ là thương hộ, nhưng lại là giàu có nhất thiên hạ, kinh đô nhà giàu có ai mà không tôn trọng bọn họ, mình lại yêu thích Tô Ngọc Lâu, dung mạo như trích tiên ( tiên giáng trần ), anh tuấn tiêu sái, nàng rất ngưỡng mộ hắn, yêu hắn say đắm, mẹ kế lại có tâm làm mối, thậm chí không để ý ngoại tổ mẫu phản đối, không chút do dự gả nàng choTô Ngọc Lâu.

Lúc trước, chính mình còn một lòng nghĩ đến mẹ kế, mặc dù nàng là thứ thiếp của Hầu phủ, từ nhỏ đã được lão thái quân nuôi lớn, quan hệ với nương từ trước đến nay rất tốt, thân thể nương nhiều bệnh, tự biết chống đỡ không nổi, sợ phụ thân tái giá với mẹ kế cay nghiệt, đặc biệt hướng lão thái quân thỉnh cầu việc này, sau đó sinh ra cho nàng một muội muội đoan trang hiền thục ôn nhu thiện lương.

Làm sao nàng có thể biết nàng ta lại là một người như vậy chứ, rõ ràng là người lấy oán trả ơn! Chiếu theo xuất thân của mình, Âu Dương Khả x axa không bằng. Lâm thị mang thai, hạ sinh Âu Dương Khả, khi thấy có một nhân duyên tốt đẹp đang chờ nàng, Khả nhi cố tình lưu lại vết sẹo trên trán nàng. Nội tâm của nàng luôn thường có một loại tự ti, nàng không được tham dự các cuộc tụ họp ở kinh đô, ngược lại muội muội Âu Dương Khả lại thay thế nàng, nơi nơi đi theo Lâm thị lui tới xã giao, thế cho nên  người nào cũng biết Âu Dương gia Nhị tiểu thư, còn Đại tiểu thư lại hoàn toàn bị người quên lãng.

Đáng sợ hơn chính là, nàng ngẫu nhiên gặp ngỡ Tô Ngọc Lâu một lần liền nhất kiến chung tình…. Hiện tại nhớ tới…. ngẫu nhiên gặp? Ha ha, trên đời này làm gì có chuyện ngẫu nhiên gặp, dung mạo của mình có tì vết, Tô Ngọc Lâu như thế nào lại nhất kiến chung tình với chính mình, phía sau lại âm thầm vụng trộm. Cũng không phải như nàng nghĩ đây là nhân duyên do ông trời sắp đặt, mà là nhân duyên do mẹ kế cao quý đoan trang ôn nhu hiền lành sắp đặt.

Vậy mà mình lại tin tưởng nàng, khiến cho ngoại tổ mẫu thương tâm thất vọng, rõ ràng bị bệnh nặng cũng không chịu dùng thuốc, cuối cùng trước khi chết cũng không chịu nhìn mặt nàng một lần. Nàng biết mình đã sai, để ngoại tổ mẫu hoàn toàn thất vọng, nàng cũng cùng Hầu phủ đoạn tuyệt quan hệ, đến nỗi lúc nàng bị dìm xuống sông cũng không có bất kỳ người nào đến ngăn cản.

Nàng mở to hai mắt, nhìn Phương ma ma ở trước mặt, tất cả đều đã quay trở lại. Nàng bây giờ là cháu ngoại ruột thịt của trấn quốc Hầu phủ ở kinh đô, Âu Dương gia Đại tiểu thư, không phải là Âu Dương Noãn, người của Tô phủ.

“Nhật nguyệt ở trên, quỷ thần tại hạ, Âu Dương Noãn bị chết oan, hóa thành lệ quỷ, cũng sẽ không bỏ qua cho các ngươi!” Là ông trời thương hại nàng, cho nàng thêm một cơ hội sống lại lần nữa, kiếp trước ở bên mép sông nàng đã hạ lời thề, sẽ có một ngày nàng sẽ thực hiện hết tất cả!

“Đại tiểu thư, miệng vết thương của người còn đau không?” Phương ma ma thấy bàn tay nhỏ của Âu Dương Noãn nắm chặt lại, gân xanh trên tay còn nổi hết lên. Phương ma ma cầm bàn tay đang nắm chặt của Âu Dương Noãn gỡ ra, xoa nhẹ nhàng cho hết dấu móng tay in lên lòng bàn tay, lo lắng nói: “Tiểu thư có muốn gọi đại phu vào đây xem xét vết thương của người hay không?”

Đây chỉ là một vết thương nhỏ, sao có thể so với nổi đau của kiếp trước mà mình đã chịu ? Âu Dương Noãn nắm chặt tay của Phương ma ma, bên môi còn thoáng hiện lên một tia mỉm cười. Phương ma ma thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Âu Dương Noãn mỉm cười thì ngẫn cả người, không giống như ngày thường ôn nhu nhã nhặn, trái lại giống như một đóa hoa hồng có gai mang theo một chút cứng cỏi, Phương ma ma mở to mắt nhìn, là nàng nhìn lầm rồi sao?

Âu Dương Noãn xích lại gần Phương ma ma, nằm trong lòng của Phương ma ma: “Ma ma, cám ơn ngươi.” Cám ơn ngươi, vẫn đối với ta bất ly bất khí ( không rời bỏ ).

Âu Dương Noãn âm thầm thề, người mà ta yêu quý, ta sẽ vĩnh viễn che chở, để cho bọn họ hưởng hết một đời tôn vinh. Còn người hại ta, tính kế với ta, ta chắc chắn sẽ để cho bọn họ hoàn trả gấp mười, gấp trăm lần!

Phương ma ma đầu tiên là kinh ngạc, sau lại chậm rãi thả lỏng, khẽ vuốt tóc Âu Dương Noãn, bờ môi nở ra một nụ cười. Từ khi phu nhân kế vào cửa, Đại tiểu thư đã lâu chưa cùng mình gần nhau như vậy…

“Ma ma, Hồng Ngọc đâu?” Nếu tất cả đều được lặp lại, Hồng Ngọc năm nay cũng chỉ có mười hai tuổi.

“Nha đầu kia đang sắc thuốc.”

“Ân.” Được Phương ma ma ôm rất ấm áp, tại sao trước kia nàng chưa từng phát hiện, Âu Dương Noãn chậm rãi nhắm mắt.

“Đại tiểu thư, uống thuốc thôi.”

“Tiểu Đào, Đại tiểu thư đang ngủ, không cần quấy rầy nàng.”

“Hồng Ngọc tỷ tại sao lại nói như vậy? Ta khi nào dám làm ồn Đại tiểu thư? Ngươi đối với Đại tiểu thư rất trung thành, ta lại là người xấu sao? Ta một lòng vì Đại tiểu thư, nếu uống thuốc trễ, miệng vết thương sẽ không lành, ngươi gánh được trách nhiệm này sao?”

“Tiểu Đào… Ngươi…”

Là âm thanh của Hồng Ngọc, Âu Dương Noãn mở mắt ra thì lập tức ngồi dậy, trước mặt nàng chính là khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng của tiểu Đào cùng vẻ mặt xấu hổ Hồng Ngọc.

“Tiểu Đào, cãi nhau như vậy còn ra cái thể thống gì nữa ?” Phương ma ma nhẹ giọng mắng, thấy Âu Dương Noãn bị đánh thức, lại càng mất hứng.

“Ma ma nói như vậy cũng không được, ta cũng là vì muốn tốt cho tiểu thư.” Tiểu Đào cười cười, cũng không để ý tới nữa.

Tiểu Đào là nha đầu mà kế mẫu đưa tới, ngũ quan thập phần xinh đẹp, tuổi còn nhỏ mà lại ăn nói khéo léo, nói chuyện làm cho Âu Dương Noãn thấy thích, làm việc chưa tới nửa năm thì từ nha đầu nhị đẳng thăng làm đại nha đầu. Còn Hồng Ngọc thì ôn nhu trầm mặc, tính tình trung hậu, Âu Dương Noãn lúc đó rất ưa thích nha đầu này, chăm sóc nàng không nói, lại đáng tin cậy.

Cái đêm nàng bị áp bức và lăng nhục… Trực đêm cho nàng chính là nha đầu kia… Xảy ra sự cố không lâu, nàng đột nhiên trở thành đại nha đầu của Âu Dương gia, nói như vậy, nàng ta tất nhiên cũng không trốn thoát liên quan! Tiểu Đào giống như ngày thường, đưa ra vẻ mặt cười sáng lạng, trong tay bưng một chén thuốc nóng hổi: “Tiểu thư, uống thuốc đi!”

Nhìn thấy chén kia nồng đậm dược chất, Âu Dương Noãn ánh mắt lạnh lùng: “Quỳ xuống!”

“Tiểu thư, ngươi làm sao vậy…” Đến đây không lâu, mình rất được Âu Dương Noãn yêu thích, bất kể là trước mặt châm chọc Phương ma ma, hay là sau lưng khi dễ nha đầu cũng chưa từng bị mắng qua, tiểu Đào nhất thời ngẩn người, vẫn chưa hoàn hồn.

Âu Dương Noãn cười lạnh một tiếng, liền thuận tay cầm chén trà trên bàn hướng tiểu Đào ném tới. Tiểu Đào hoảng sợ, theo bản năng đầu lệch qua một bên né, mặc dù không trúng tiểu Đào nhưng lại bay về phía bàn nhỏ, làm cho bình hoa trên bàn vỡ nát. Tiếng động lớn như vậy, làm cho tất cả mọi người sợ ngây người.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s