TSinh cao môn đích nữ chương 3

Chương 3: Trừng trị ác nha hoàn

Edit: Thần Vương Tiên Trang

Beta: Thảo My

Nguồn: http://yeutinhcac.wordpress.com/

Tiểu Đào sửng sốt, cảm giác được Âu Dương Noãn khác biệt sovới trước kia : “Đại tiểu thư, ta…”

”Im miệng.” Âu Dương Noãn quát to, tiểu Đào đánh liều lộ ra nụ cười mà Âu Dương Noãn thích nhất.

”Ta bảo ngươi quỳ xuống không được sao?”

Âu Dương Noãn đối đãi với mọi người luôn lương thiện ôn hòa, chưa từng có thái độ giận dữ và cách ăn nói như vậy, tiểu Đào “phù phù” một tiếng quỳ xuống, lệ dâng đầy trong mắt: “Đại tiểu thư, nô tì chính là nóng vội, lo lắng thuốc nguội, sợ ngươi uống vào sau đó sẽ không thoải mái, tuyệt không phải cố ý quấy rầy ngươi nghỉ ngơi.”

 Trong phòng Phương ma ma, Hồng Ngọc cùng tiểu Đào, còn lại hai gã đại a đầu, bốn gã nhị đẳng, tám gã tam đẳng, bốn bà mụ mụ, lúc này toàn bộ cúi đầu đứng ở ngoài cửa, bọn họ đều có chút kinh ngạc nhìn Âu Dương Noãn, không biết nàng muốn làm gì.

Âm thanh của Âu Dương Noãn lạnh lùng: “Chưa được sự cho phép của ta, ai dám xông vào phòng của ta, tiểu Đào, ngươi từ nơi đâu học được loại quy củ này!”

“Người đâu.”

”Xin Đại tiểu thư phân phó.”

Âu Dương Noãn tóc như thác nước rối tung lên, trên mặt tuy vẫn  bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên nhiều phần tàn nhẫn.

“Tự tiện xông vào phòng tiểu thư, châm chọc ma ma, còn dám xảo biện thanh minh cho bản thân, đưa ra ngoài đánh năm mươi côn.”

Hồng Ngọc cũng hoảng sợ, nhanh chóng vì tiểu Đào cầu tình: “Đại tiểu thư, tiểu Đào chỉ là nhất thời lỗ mãng mới có thể xúc phạm ngài, nếu như bị đánh năm mươi bảng sẽ không còn mạng a!”

Mất mạng?

Âu Dương Noãn thoáng hiện bày ra một nét cười nhạt, cái này cũng không được, lưu trữ tiểu Đào lại còn chỗ hữu dụng: “Nếu Hồng Ngọc vì ngươi xin tha, vậy đánh trước ba mươi côn, còn lại hai mươi côn ráng mà nhớ lấy, đánh xong tạm giam ba ngày, chỉ cho phép uống nước, không được phép ăn cơm.”

“Đại tiểu thư…” Tiểu Đào hoàn toàn mở ta hai mắt, liền bị những gã sai vặt mạnh mẽ không chút nương tay kéo ra ngoài. Xa xa chỉ nghe tiếng nàng kêu rên : “Tiểu thư! Tiểu thư, ta sai rồi… Ta sai rồi… Tha ta… Tha ta a…”

Hồng Ngọc nghe thấy  tâm không đành lòng, Âu Dương Noãn nhẹ giọng nói: “Ta mệt mỏi.”

Trong lòng Phương ma ma đối với cách xử lý tiểu Đào như vậy của Âu Dương Noãn tuy rằng kinh ngạc nhưng cũng rất hài lòng, nha đầu kia quả thật rất không phép tắc, cứ như vậy nghe tiểu thư răn dạy và quở mắng đây! Cho nên Phương ma ma nhanh chóng đỡ Âu Dương Noãn nằm xuống, Hồng Ngọc nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Âu Dương Noãn, cũng nuốt luôn lời cầu xin tha xuống bụng, xoay người đi dọn dẹp những mãnh vụn trên đất.

Âu Dương Noãn nhìn thoáng qua Hồng Ngọc, dưới đáy lòng thở dài, tiểu Đào từ trước đến nay ỷ vào bản thân mình được sủng ái, sau lưng khi dễ không ít người, Hồng Ngọc lại vẫn muốn nói giúp đỡ nàng ta, thật là tâm địa thiện lương. Nhưng muốn đối phó với những người đó, lòng của nàng quá mềm yếu rồi.

Không đến nửa canh giờ, người canh gác ở bên ngoài vào bẩm báo : “Kế phu nhân đã tới.”

Lâm thị —— Âu Dương Noãn khóe miệng nhếch lên, tin tức truyền thật là mau, nàng vừa mới ra tay đánh cẩu, cẩu chủ nhân liền đến, xem chừng trong viện tử (cái sân) này phải dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Hồng Ngọc liền lui ra phía sau, đi tới chính là một mỹ nhân rực rỡ, tóc được búi cao, thân mặc vải tơ dệt kim màu sắc hồng, gấu tay áo lại nhiều màu sắc, phía dưới là cái váy  rất nhiều hoa văn, nàng ta có  đôi mắt giống như lưu ba, khóe môi lại càng mang theo ý cười ấm ấp. Âu Dương Noãn nheo mắt lại nhìn người đi tới, nhưng trong lòng lại một trận ngẩn ngơ, nương nàng mất sớm, Lâm thị cùng nàng có năm phần giống nhau, nguyên nhân chính là tự mình vừa thấy mặt cũng rất thích nàng.

Âu Dương Noãn mỉm cười sau đó ngồi dậy hành lễ, Lâm thị vội vàng ngăn cản lại, trong ánh mắt mang theo lo lắng nồng đậm, lôi kéo tay nàng cực kỳ thân mật, hoàn toàn không giống giả bộ: “Đừng, hài tử ngốc,để nương nhìn xem trán của ngươi.”

Nghe được xưng hô bằng ” nương “, Âu Dương Noãn thật sự là ghê tởm muốn ói ra, nữ nhân này quá dối trá, giả bộ làm từ mẫu nhiều năm như vậy, nàng thật sự không thể không bội phục.

Lâm thị cẩn thận nhìn miệng vết thương, lúc sau trên mặt mới lộ ra nụ cười yên tâm, nới lỏng một ngụm khí tức cùng một dạng. Nàng ta không nhận thấy được ánh mắt lạnh băng của Âu Dương Noãn, vẫn mang theo nụ cười thân thiết, ôn nhu an ủi: “Cũng may bị thương không nặng. Noãn nhi, để ngươi chịu khổ. Ta vừa mới đến nhà của ngoại tổ mẫu, thì liền nhận được tin tức của ngươi, trà ta cũng chưa kịp uống lấy một ngụm thì liền nhanh chóng quay trở về, nha đầu của ngươii rất bướng bỉnh, khi nào trở lại ta phải hảo hảo trừng trị nha đầu đó một phen!”

”Nương, không nên trách muội muội, nàng tuổi còn nhỏ.” Là tuổi rất nhỏ, nhưng cũng rất cay độc, Âu Dương Noãn cười hết sức ôn nhu.

“Nàng như thế nào so ra đều kém với ngươi lúc còn nhỏ, cho nên nương mới thương ngươi như vậy. Noãn nhi, ngươi cái trán tuy rằng bị thương là không nặng, nhưng có thể lưu lại vết sẹo, phải làm thế nào đây!” Lâm thị tràn ngập ánh mắt trìu mến nhìn ở trên trán Âu Dương Noãn không rời, rốt cục nói: “Đúng rồi, nương có một hộp thuốc mỡ sinh cơ lưu thông máu thượng đẳng, chút nữa nói người đưa tới cho ngươi.”

Một bên Phương ma ma lo lắng nhìn lên, chỉ sợ bản thân tiểu thư lại bị miệng lưỡi khẩu phật tâm xà của phu nhân lừa gạt, nhưng vì trở ngại thân phận nên Phương ma ma không dám nói điều gì.

Âu Dương Noãn trong lòng cười lạnh, trán của nàng cũng chỉ là một vết thương nhỏ, vậy mà Lâm thị này lại tìm tới cái gọi là thuốc tốt, sau khi dùng thì mặt ngoài của miệng vết thương khép lại vô cùng mau, nhưng lưu lại vết sẹo cả đời khó quên, nàng chỉ có thể lấy cái lược thật dày Lưu Hải che khuất, thậm chí cả ánh mắt cũng bị che lấp, nàng vĩnh viễn cũng không thể quên được cái yến hội nàng vô tình tham dự, biết bao ánh mắt thương hại cùng cười nhạo, lại còn vẻ mặt không dám tin của các thiên kim tiểu thư.

Vì thân sinh nữ nhi (con ruột) là Âu Dương Khả, mẹ kế lại có mưu đồ với con kế, nhưng bản thân nàng đã làm sai cái gì?  Âu Dương Noãn trong lòng hiểu được, lỗi sai lớn nhất của nàng chính là cháu ngoại ruột thịt của trấn quốc Hầu phủ, vị trí trong Âu Dương phủ chính là Đại tiểu thư, nếu mình vĩnh viễn còn trên đời thì Âu Dương Khả sẽ bị ném ra xa.

Âu Dương Khả khi sinh ra đã có gương mặt xinh đẹp, cầm kỳ thư họa mọi thứ đều tinh thông, nhưng chỉ cần có Âu Dương Noãn ở đây, cho dù nàng có sắc đẹp thì cũng chỉ là Âu Dương gia Nhị tiểu thư. Nhưng dù sao nương của nàng bất quá chỉ là thứ nữ ở Hầu phủ, ở nơi này cực kỳ chú trọng dòng dõi của các đời, xuất thân của Âu Dương Khả là vết thương trí mệnh. Cho nên kiếp trước, Âu Dương Khả cho dù có sắc đẹp, các hào môn thế gia cũng không chân chính đến cưới nàng, cho nên nàng mới nhìn chăm chú thượng đẳng nhất phú thương Tô gia.

“Tiểu Đào, sau khi thuốc được đưa tới nhớ rõ phải đắp cho tiểu thư một ngày ba lần, rất nhanh sẽ hồi phục. Di, nha đầu tiểu Đào kia đi đâu rồi? Thế nhưng lại đi vắng không hầu hạ…”

Quả nhiên đến đây —— Âu Dương Noãn cố ý lộ ra biểu cảm tức giận “Nương, đừng nhắc đến nàng ta nữa, vừa rồi ta đang ở nghỉ ngơi, nàng không hỏi ai liền xông vào, ta nhớ khi đó nàng mới rời chỗ Khả Nhi không lâu, lại quên hết phép tắc học được từ chỗ muội muội, thật là một cái đầu gỗ. Cho nên mới cho người đánh nàng ta mấy côn, muốn cho nàng ta nhớ, lần sau có gặp lại loại tình huống này cũng biết ai là chủ ai là nô tài!”

Lời này nữa thật nữa giả, tránh nặng tìm nhẹ, ngay cả Lâm thị cũng chỉ có một chút nghi ngờ, cũng không sinh ra nhiều hoài nghi, lập tức vỗ vỗ tay của Âu Dương Noãn: “Nha đầu ngốc, tỷ muội tình thâm, tình cảm của ngươi cùng Khả Nhi thật sự là thân nhau, nương nhìn thấy các ngươi như vậy cũng yên lòng.” Quả nhiên, nàng ta không nhắc lại chuyện của tiểu Đào, một lòng dặn dò Hồng Ngọc cần phải bôi thuốc cho tiểu thư đúng giờ.

Nàng tâm niệm (luôn tập trung nghĩ về một việc), chính là dung mạo của mình bị hủy, Âu Dương Noãn  không muốn mang gương mặt này, trong lòng từng trận cười lạnh. Lâm thị, ngươi nên biết, tiểu cô nương mười hai tuổi trước mặt người sớm đã thay đổi lòng dạ, ngươi nên biết, linh hồn bên trong cơ thể này hận người thấu xương, ngươi nên biết, tương lai sẽ có một kết cục như thế nào đang chờ đợi ngươi ….

Qua một canh giờ, từ mẫu Lâm thị lãi nhãi xong mới rời đi, Âu Dương Noãn dựa lên gối lẳng lặng suy nghĩ.

Chuyện trả thù thì thời gian còn dài, hiện tại, chuyện này cũng không phải là quan trọng nhất ——

Nàng mơ hồ có chuyện gì đó cực kỳ quan trọng bị lãng quên, là cái gì, rốt cuộc là cái gì? !

Là đệ đệ của nàng !

Nàng trọng sinh ở mười hai tuổi, là năm cái trán nàng bị thương, cũng là năm đệ đệ nàng bỏ mình ở dưới nước! Âu Dương Noãn lập tức từ trên giường nhảy dựng lên, một phát bắt được cánh tay Hồng Ngọc: “Đệ đệ đâu! Hắn đang ở đâu!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s