TSinh cao môn đích nữ chương 4

Chương 4 : Đệ đệ không thể chết

 

Edit: Thần Vương Tiên Trang

Beta: Thảo My

  Nguồn: http://yeutinhcac.wordpress.com/

“Đại thiếu gia? Thiếu gia hiện tại đang học…” Hồng Ngọc vừa mới nói xong, Thần sắc Âu dương Noãn liền đại biến rồi lao thẳng ra ngoài.

Trán nàng bị thương nên đóng cửa dưỡng thương, Tước nhi đi học đi ngang qua hoa viên thì ngoài ý muốn rơi xuống nước!

Là ngày hôm nay!

Nàng nhớ rõ, Tước nhi bị chìm nước mà chết chính là ngày hôm nay!

Lúc trước nàng nghĩ đến tất cả đều là ngoài ý muốn, nhưng căn bản lại không phải như vậy! Trong hoa viên từ trước đến nay đều có người đến người đi, vì cái gì trong thời gian đó lại không có lấy một bóng người. Bên cạnh Tước nhi rõ ràng có người đi theo bảo hộ, vì cái gì bọn hắn lại không có bên cạnh lúc đó? !

“Đại tiểu thư!” Phương ma ma hoảng sợ, la lớn : “Còn đứng ngây đó làm gì, mau đuổi theo tiểu thư!”

Trong phòng tất cả ma ma nha đầu đều chạy theo ra ngoài.

Âu Dương Noãn chưa từng có chạy nhanh như vậy qua, ngay cả trái tim cũng nhanh chóng muốn nhảy ra.

Tước nhi, ngươi ngàn vạn lần không thể có việcgì !

Vừa chạy tới hoa viên, chợt nghe “Bùm” một tiếng, lòng của nàng trầm xuống nhanh chóng! Hồ nhân tạo của hoa viên nhìn như rất cạn, nhưng trên thực tế, đừng nói đến tiểu hài tử mười tuổi, cho dù là người lớn cũng có thể chết đuối!

“Tước nhi!” Âu Dương Noãn quát to một tiếng!

Ở phía sau hòn non bộ có một thân ảnh nhanh như chớp xuất hiện ngăn cản nàng lại : “Đại tiểu thư, thân thể của ngài là cao quý! Hãy để cho ta xuống nước cứu đại thiếu gia đi!”

Âu Dương Noãn mạnh mẽ hạ xuống một cái tát quát lớn: “Cút ngay!”

Người kia bị đánh đến lệch sang một bên, nhất thời choáng váng, nhưng sau lại phản ứng ngăn lại, Âu Dương Noãn nghiêm mặt quát lớn bốn ma ma đang vội vàng chạy theo ở phía sau: “Bắt lấy hắn!”

Bốn ma ma đều kinh hãi, nhất thời đều bị lãnh khí trên người Âu Dương Noãn tỏa ra làm cho kinh sợ, theo lời nhào lên, một phen bấm chặt lấy áo xám gã sai vặt còn đang giãy dụa!

Đúng lúc này, cả người Tước nhi đã chìm ngập ở phía dưới đấy hồ nước, Âu Dương Noãn nghĩ cũng không ám nghĩ, rất nhanh nhảy vào trong hồ!

“Đại tiểu thư!” Phía sau một mảnh tiếng thét chói tai.

Hồ nước lạnh lẽo, ký ức thê thảm kiếp trước toàn bộ lập tức nảy lên trong đầu nàng. Bây giờ không phải là thời điểm phân tâm! Âu Dương Noãn dùng sức lắc đầu, vứt bỏ toàn bộ tạp niệm, cái gì cũng không nghĩ đến, liều mạng ở dưới nước khắp nơi tìm Âu Dương Tước.

Nhưng mà trong nước trừ bỏ bèo rong đang trôi lơ lửng trên mặt nước, một mảnh bụi nước ( sương mù trong hồ nước nhân tạo phun ra ) mênh mông, cái gì cũng nhìn không thấy.

Rốt cuộc ở nơi nào?

Đột nhiên, nàng nhìn thấy một mảnh góc áo! Trong lòng lập tức dâng lên hi vọng mãnh liệt… Là Tước nhi! Thật là đệ ấy!

Bản thân Âu Dương Noãn bất quá cũng chỉ là một tiểu hài tử mười hai tuổi, nhưng vẫn muốn cố sức kéo Tước nhi đang hôn mê vào lại bờ, suýt nữa mất hết lực. Trên bờ lúc này ma ma cùng nha đầu đều chạy lên giúp đỡ Âu Dương Noãn đem người kéo lên bờ. Cả người nàng đều dính bẩn, nhưng nàng căn bản không quan tâm đến chính mình, vội vàng đem nước trong bụng của Tước nhi đẩy ra ngoài. Qua một lúc lâu, Tước nhi mê mang mở mắt ra, thấy rõ người bên cạnh sắc mặt trắng bệch, theo bản năng kêu lên một tiếng: “Tỷ…”

Âu Dương Noãn vui sướng ôm chặt hắn: “Cám ơn trời đất!”

“Đại tiểu thư, ngươi có khỏe không?” Hồng Ngọc chạy đuổi kịp Âu Dương Noãn liền thở hồng hộc, thấy Đại tiểu thư nhảy xuống nước thì nàng  cảm giác tim đã ngừng đập, lúc này thấy hai người đều bình an thì vô sự mới yên lòng, nàng lấy ra một cái khăn ở trong tay áo, thật cẩn thận lau nước ở trên mặt Âu Dương Noãn.

Nhìn thấy Âu Dương Tước tỉnh lại, trong lòng Âu Dương Noãn mới được thả lỏng, định ngẩng đầu lên nói cho Hồng Ngọc biết chính mình không có việc gì thì đột nhiên trước mặt tối sầm, nàng ngất đi, trong hoa viên ngay lập tức rối loạn cả lên…

Trước mặt Âu Dương Noãn là mảnh hắc ám, tay chân không thể nhúc nhích, dường như cơ thể mình chỉ còn lại miệng và lỗ tai.

Tuy rằng không thể nói chuyện, nhưng lại có thể cảm giác được thuốc cùng các lọai nước canh không ngừng đưa vào miệng nàng, nàng thật sự không biết mình như thế nào lại có thể chịu đựng ở dưới nước. Khoảng khắc bị chìm xuống dưới sông thỉnh thoảng ở hiện ra trong đầu nàng, cũng may từng tiếng kêu gọi đã bên ngoài đã lôi nàng ra khỏi cơn ác mộng.

“Tỷ, ngươi tỉnh lại đi …”

“Tỷ, không nên bỏ lại đệ một mình…”

“Đệ không bao giờ … bướng bỉnh nữa, tỷ bảo đệ làm cái gì cũng được…”

“Phương ma ma, đều là lỗi của ta, nếu không phải vì cứu ta, tỷ sẽ không bị thương thành như vậy…”

“Đệ đã không có nương, tỷ không nên bỏ lại đệ một mình!”

Từng tiếng kêu gọi thật sự quá rõ ràng, Âu Dương Noãn biết âm thanh xa xôi kia chính là của đệ đệ mình.

Tước nhi! Nàng đã nhiều năm không thấy rõ mặt của hắn! Nàng thật sự muốn nhìn hắn một chút!

Lần đầu tiên cảm giác được ngón tay động ngón tay mất nhiều thời gian như vậy, Âu Dương Noãn mơ hồ không chút do dự cố gắng mở mắt ra, động đậy cái cổ. Dần dần, đã khiến cho thân thể khôi phục, kiểm soat từng điểm trên cơ thể. Khoảnh khắc nàng mở mắt ra, nàng không nén nổi tình cảm phát ra một tiếng thở nhẹ.

Trước mắt là một tiểu nam hài, lông mi đen đậm, ánh mắt đen láy, khóe miệng cong cong, kinh hỉ ( kinh ngạc mừng rỡ ) tươi cười, đây là hình ảnh khắc sâu trong trí nhớ, đệ đệ cùng nàng huyết mạch tương liên!

“Tỷ, ngươi đã tỉnh!”

Âu Dương Tước vừa mừng vừa sợ, cuối cùng là cao hứng lập tức nhảy lên giường, gắt gao ôm cổ của nàng, vừa cười vừa nói : “Đệ liền biết tỷ sẽ không có chuyện gì, đệ biết là tỷ chắc chắn sẽ không có chuyện gì…”

Âm thanh trong phòng ồn ào, hắn liền quay đầu lại hét lớn một tiếng : “Đứng trong này làm gì, mau, nhanh đi pha trà nóng!”

Lúc này, đã là đêm khuya.

Âu Dương Tước thấy tỷ tỷ tỉnh thì vô cùng mừng rỡ, Phương ma ma miệng niệm a di đà phật đến nửa ngày, nước mắt cũng vui mừng rơi xuống. Hồng Ngọc đứng bên cạnh nhắc nhở nói: “Đại tiểu thư, Lão phu nhân sai người đến thăm hồi lâu rồi quay về, lão gia tự mình đến thăm, lại luôn đứng lại nơi này, phu nhân kế mới khuyên người trở về, phu nhân kế lúc đi còn nói chờ ngươi tỉnh lại thì lập tức gọi người.”

Nội tổ mẫu phái người tới hỏi cũng không kỳ quái, trái lại phụ thân có thể trong lúc bận trăm việc rút ra khoảng thời gian đến thăm mình, chuyện này thật đúng là làm lớn. Bất quá, người phẫn nộ lúc này chính là Lâm thị, nàng trăm phương ngàn kế muốn hại chết Tước nhi thế nhưng vì mình ” một cước đá văng cửa ” mà làm âm mưu thất bại, cái này… còn không hận chết mình. Hiếm thấy nàng ta có thể giả bộ làm ra bộ dạng từ mẫu đứng ở chỗ này đến nữa đêm, thật không dễ dàng, Âu Dương Noãn giễu cợt cười một tiếng, lười biếng không muốn lên tiếng, Âu Dương Tước nhanh mồm nhanh miệng nói: “Kêu bà ta làm gì, mèo khóc chuột giả từ bi!”

Âu Dương Noãn nghe vậy trong lòng tuôn ra một luồng ấm áp, tiểu hài tử này không thay đổi, vẫn giống như trước đều luôn chán ghét Lâm thị, hắn hoàn toàn mặc kệ kế mẫu Lâm thị này tốt đến bao nhiêu, chỉ là trực giác chán ghét người nữ nhân này thay thế mẹ ruột hắn,so sánh mà nói, mình chính là trì độn, hiền như khúc gỗ, hậu tri hậu giác với người.

Nàng vỗ vỗ tay Tước nhi làm hắn yên lòng, nhìn Hồng Ngọc thờ ơ nói : “Lúc này đã muộn, không cần quấy rầy bọn họ nghỉ ngơi, sáng mai rồi nói sau.”

Sau đó, Âu Dương Noãn ôm lấy gối, nữa nằm ở trên giường, nghe Âu Dương Tước hoa chân múa tay, ở trong phòng nhìn về phía ma ma, nha hoàn giảng thuật lại sự tích chói lóa, tỷ tỷ mình anh dũng nhảy xuống hồ cứu hắn, không khỏi bật cười.

Nàng nhẹ nhàng ho khan một tiếng, “Tước nhi, đệ lại đây.”

Âu Dương tưTước lập tức ngừng nói, chạy đến bên trên giường, hai mắt nhấp nhánh nhìn giống như tiểu Cẩu đang muốn lấy lòng nàng.

“Tỷ tỷ hỏi đệ, có thấy rõ ai đã đẩy đệ xuống nước không?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s