TSinh cao môn đích nữ chương 5

005. Đến lúc đó hãy nói công đạo*!

Edit : Thần Vương Thiên Trang

Beta : Thảo My

Nguồn : Yeutinhcac.wordpress.com

* công đạo : nghĩ ở đây là ” ăn nói ” ( Đến lúc đó hãy nói ! * ta thấy câu trên hay hơn nên để câu trên * )

“Đệ không thấy rõ ràng, nếu để cho đệ bắt được đệ nhất định sẽ lột hết da của người đó!” Âu Dương Tước tức giận, trong ánh mắt đen láy tràn đầy sự phẫn nộ.

Âu Dương Noãn ngẫm nghĩ một lát, lại hỏi: “Người hầu bảo hộ bên cạnh đệ đâu?”

           “Ngày hôm nay bên người vốn chỉ dẫn theo Thanh Phong cùng hai tên hệ vệ, nhưng đệ làm rơi đồ ở học đường, liền phái Thanh Phong trở về lấy, trên đường khi trở về gặp gỡ một hán tử đã say mền nói bọn đệ đụng phải hắn nên quấn quít lấy không cho đi, đệ liền để lại hai người hộ vệ, chính mình lén lút về lại.” Âu Dương Tước nói xong, nhìn thấy sắc mặt tỷ tỷ mình càng lúc càng không dễ nhìn, “Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?”

Âu Dương Noãn không trả lời, ngược lại nhìn Hồng Ngọc ở một bên hỏi : “Cái gã người hầu áo xám bắt được đâu rồi?”

Hồng Ngọc lặng đi một chút, nhanh chóng trả lời: “Đại tiểu thư, kế phu nhân lúc rời khỏi đã đem người mang đi, nói muốn được giáo huấn một chút.”

           Giáo huấn, chỉ sợ là nói người đó im mồm lại mới đúng! Nhưng dù sao cũng không có gì đáng ngại, Lâm thị nếu dám làm thì tự nhiên sẽ đem dấu vết tiêu diệt sạch, kiếp trước đệ đệ đột nhiên ngâm nước bỏ mình, nội tổ mẫu cũng phái người oanh oanh liệt liệt tra xét một phen, cuối cùng kết quả cũng chỉ là cái ngoài ý muốn, có thể thấy được Lâm thị làm việc cũng không tệ, lần này nếu không phải mình đột nhiên xuất hiện, gã người hầu áo xám kia cũng sẽ không bởi vì bại lộ bí mật mà bị bắt được. Coi như nơi này thủ sẵn không cho người đi qua đi, không có ai chính mắt nhìn thấy càng không có tính chất thực để căn cứ chính xác, tuyệt nhiên sẽ không làm tổn thương đến Lâm thị.

Nghe được người bị Lâm thị mang đi, Âu Dương Tước từ trong lổ mũi hừ một tiếng, Âu Dương Noãn bật cười: “Đệ làm sao vậy?”

“Hừ! Nữ nhân kia cùng nương không cách nào so sánh được, xui xẻo làm khí chất thế gia mình bớt đi một nửa, không che dấu được tính tình, bản chất của mình mới lộ ra, đệ nhìn thấy nàng ta liền chán ghét! Tỷ, tỷ có thể ngàn vạn lần đừng để vẻ bên ngoài của nàng ta  lừa!”

           Xui xẻo làm khí chất thế gia mình bớt đi một nữa, không che dấu được tính tình bản chất của mình mới lộ ra, ha, lời này rất có hình tượng, nhưng nơi này nha đầu, ma ma nhiều như vậy, trong đó không thiếu gián điệp của Lâm thị, bây giờ không phải là lúc nói ra chuyện này, Âu Dương Noãn nhẹ giọng mắng: “Chớ nói nhảm, hôm nay đệ cũng mệt rồi, nhanh chóng đi về nghỉ ngơi đi.”

“Không cần! Đệ phải ở lại chỗ này cùng tỷ tỷ, đệ sợ vừa mở mắt lại không thấy tỷ tỷ.” Âu Dương Tước kiên quyết nói, trong mắt to hiện lên tơ máu, lại chứa đầy nồng đậm không muốn xa rời. Âu Dương Noãn nhìn thấy đau lòng, cầm lấy tay hắn nói: “Tiểu đệ ngốc, chỗ nào tỷ tỷ cũng sẽ không đi, luôn luôn che chở đệ, về sau…. cái gì đều không cần sợ.”

Những lời này nói có thâm ý khác, Âu Dương Tước tuổi còn quá nhỏ, nghe không ra trong lời nói kia cất giấu thâm tình, tình cảm sâu nặng.

           “Hồng Ngọc, ngươi dẫn hai ma ma thắp đèn lồng đưa đại thiếu gia trở về, đưa tới cửa rồi mới được trở về.” Âu Dương Noãn chậm rãi nói, Âu Dương Tước nghe vậy bật người kháng nghị: “Tỷ! Ta là người lớn, tỷ không cần xem ta là tiểu hài tử! Sau này đệ sẽ bảo vệ tỷ!”

Âu Dương Noãn mỉm cười, sờ sờ đầu của hắn, nhẹ giọng nói: “Hảo, tỷ tỷ chờ tới ngày đó.”

Nhìn thấy Hồng Ngọc đưa Tước nhi ra cửa, Phương ma ma nhẹ giọng khuyên nhủ: “Đại tiểu thư, trời còn chưa sáng, ngươi tiếp tục nghỉ ngơi một lát đi.”

Âu Dương Noãn lắc lắc đầu, luôn luôn tựa người lên thành giường, ánh mắt nặng nề nhìn thấy ngoài cửa, không biết đang đợi cái gì. Thẳng đến gần nửa canh giờ sau Hồng Ngọc trở về, hướng nàng bẩm báo đã đưa đại thiếu gia đến Tùng Trúc viện, Âu Dương Noãn lúc này mới nằm xuống.

Âu Dương Noãn nằm ở trên giường, trên người đang đắp cái áo ngủ dày làm bằng gấm, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào màn sắc thuê hoa ở trên đỉnh đầu, vẫn còn xuất thần. Đầu tiên xử lý tiểu Đào, tiếp đó là cứu Tước nhi, tình hình trước mắt này Lâm thị tất nhiên hướng đến nàng mà hoài nghi, nhưng mà có hoài nghi đến mức nào, cũng sẽ không nghĩ tới mình là trọng sinh một lần.

           Trời tờ mờ sáng, phía ngoài liền truyền đến một trận tiếng bước chân cùng với tiếng nói chuyện, giống như là có đoàn người tiến vào. Âu Dương Noãn nhìn thoáng qua ở một bên thấy Hồng Ngọc đang đứng mà ngủ gà ngủ gục, vốn muốn mở miệng, cuối cùng lại không lên tiếng. Chỉ trong chốc lát, nàng liền cảm thấy rèm cửa lay động, mà ở phía sau chính là một tiếng ho khan, vì thế dứt khoát nhắm hai mắt lại giả ngủ.

“A, kế phu nhân!”

           Hồng Ngọc nghe được giật mình một cái sau đó bừng tỉnh lại, nhìn thấy người mới đến nhất thời hoảng sợ, kêu một tiếng liền cuống quít hành lễ, trong lúc lúng túng lại đụng phải cái ghế nhỏ làm nó ngã lăn ra. Lâm thị không mở miệng, tâm phúc Vương ma ma đừng bên lập tức tức giận quát mắng: “Bảo ngươi trông coi Đại tiểu thư, kết quả đem bản thân mình vụng trộm ngủ, chân tay lại lóng ngóng như thế, làm sao có thể chăm sóc tốt đây?”

Thanh âm càng lúc càng cao, Âu Dương Noãn khẽ lật, thân mình bỗng cử động. lúc ấy thanh âm thập phần lo lắng vang lên: “Vương ma ma, muốn dạy đạo cũng đừng ở trong phòng, nếu kinh động đến Noãn nhi, ngay cả ngươi ta cũng sẽ hỏi tội.”

“Vâng, phu nhân nói phải.”

Âu Dương Noãn mở to mắt, nhìn thấy người trước mắt quả nhiên là Lâm thị. Lâm thị thấy nàng mở mắt, trên mặt lộ ra vẻ mặt vui mừng, tự mình tiến lên, đem nàng thật cẩn thận nâng dậy, sau đó đem một cái gối đặt phía sau nàng.

Vương ma ma cười nói: “Đại tiểu thư, trời còn chưa sáng phu nhân đã muốn qua thăm người, lão nô mún ngăn cản, nói ngài nhất định còn chưa ngủ tỉnh đâu.”

           Trên cổ tay Vương ma ma mang vòng tay bằng vàng, trên đầu cắm châu sai ( trâm cài tóc bằng ngọc ), chỉ sợ cho xiêm y bằng tơ lụa không đủ thẳng, thật sự bày ra một bộ đoan trang khí phái, Âu Dương Noãn không khỏi nhớ tới câu Tước nhi nói ngày hôm qua            ‘Xui xẻo làm khí chất thế gia mình bớt đi một nữa, không daasu được tính tình bản chất mới để lộ ra ‘, quả nhiên chủ tử thế nào thì nô tài như vậy. Nụ cười trên mặt nàng ôn nhu vài phần, xem ra vẻ bề ngoài thật giống với Lâm thị.

“Noãn nhi có khá hơn chút nào không?”

“Khá hơn chút rồi.”

“Khá hơn sao sắc mặt vẫn còn tái nhợt như vậy ?” Vẻ mặt Lâm thị trầm xuống, lập tức quay đầu lại hung hăng trừng mắt liếc Hồng Ngọc cùng với Phương ma ma mới từ bên ngoài đi vào: “Lão thái thái nhiều lần phái người tới hỏi thăm, các ngươi đều nói đại phu nói mọi chuyện đều tốt, không có chuyện gì, như thế nào sắc mặt Đại tiểu vẫn còn tái nhợt như vậy? Đại thiếu gia còn nhỏ không biết đến nói với chúng ta một câu, chẳng lẽ các ngươi cũng không biết nên làm như vậy? Người khác xem như không biết, Phương ma ma ngươi cũng không thể không biết, ta phái người đến xem qua nhiều lần, ngươi như thế nào lại không báo cáo, sao có thể sơ suất đến như vậy!”

Bắt đầu chỉ trích ma ma bên cạnh mình, xem ra Lâm thị muốn ở trong viện này ra uy nha, Âu Dương Noãn ôn nhu cười cười, giống như yếu đuối: “Nương đừng trách bọn họ, Hồng Ngọc muốn đi bẩm báo nhưng ta sợ quấy rầy nương nghỉ ngơi nên ngăn cản lại. Phương ma ma dù sao cũng đã có tuổi, ta để cho nàng về trước nghỉ ngơi. Còn Hồng Ngọc, ngày thường ta dạy ngươi như thế nào, tại sao đến thời điểm này theo tiện tỳ tiểu Đào kia học không quy củ, nương tới nơi này trong thời gian dài như vậy còn không mau chuẩn bị ghế ngồi!”

Hồng Ngọc vội mang cái bệ gấm đến cho Lâm thị ngồi xuống, đại nha đầu Văn Tú đã đem trà nóng tiến vào. Lâm thị ngẩn người, trong lòng cả kinh, mặt cũng không lộ vẻ gì khác thường mà đổi lại vẻ mặt lại ân cần, nàng cẩn thận chăm sóc Âu Dương Noãn trong chốc lát, liền thở dài một hơi: “Noãn nhi, ta biết ngươi nóng vội cứu Tước nhi, nhưng ngươi cũng không thể lấy thân thể của mình mà liều mạng a, nhìn bộ dáng ngươi nhỏ nhắn đáng thương, nương thật sự đau lòng, hận không thể giúp ngươi,nếu ngươi xảy ra chuyện gì không hay, ta như thế nào có thể cùng tỷ tỷ công đạo ( ăn nói )?”

Nụ cười trên mặt Âu Dương Noãn sáng lạn phát ra sự chân thật : “Nương, ngươi đối đãi với Noãn nhi thật tốt.”

           Ăn nói? Sớm hay muộn sẽ có một ngày ta chính tay đưa tiễn ngươi đi gặp nương ta, đến lúc đó chậm rãi mà công đạo đi!

2 thoughts on “TSinh cao môn đích nữ chương 5

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s