Tsinh cao môn đích nữ chương 6

006. Bất động thanh sắc giao phong

                                      Edit : Thần Vương Thiên Trang

                                                   Beta : Thảo My

                                                      Nguồn : yeutinhcac.wordpress.com

           Việc Âu Dương Noãn bị thương do rơi xuống nước gây huyên náo rất lớn, không riêng gì Lâm thị, ngay cả Âu Dương Trì cũng đến xem một lần. Đối với người phụ thân này, nội tâm Âu Dương Noãn hết sức phức tạp, lúc trước Phương ma ma tìm mọi cách cầu cứu, thế nhưng hắn lại đối với nữ nhi thân sinh của mình không nghe thấy không hỏi đến, trong lòng của hắn, nữ nhi này với Âu Dương gia là sỉ nhục, hận không thể lập tức làm cho nàng biến mất trên đời này. Bất quá cái này không kỳ quái, Lâm thị bằng mọi cách không để lại dấu vết xúi giục cùng ly gián, mình và phụ thân chưa từng gần gũi, cũng chỉ là bất hòa cùng sợ hãi.

 

“Phụ thân, nữ nhi bất hiếu, lại để người đích thân đến thăm hỏi.” Âu Dương Noãn mỉm cười, khéo léo nói.

 

Âu Dương Trì nhìn đại nữ nhi, nhìn thấy nàng cùng mẫu thân nàng mặt mày giống như đúc, mắt trong như nước trên núi cao, lờ mờ nhìn thấu qua nàng thấy được bộ dạng thê tử trước khi mất. Bỗng nhớ tới lúc trước, khi nàng mới ra đời, thì người phụ thân như ông cũng đã từng ẵm nàng, nhưng khi thê tử qua đời, tân phụ vào cửa, nữ nhi này lại không thích thân thiết với mình, thậm chí cảm thấy được nàng không bằng Khả Nhi hoạt bát lanh lợi. Hiện giờ nhìn thấy bộ dạng Âu Dương Noãn đang bị bệnh có vẻ đáng thương, hắn nghĩ suy cho cùng cũng là cốt nhục thân sinh của hắn, hơn nữa còn liều mạng cứu trưởng tử của mình, trong lòng lại nảy sinh một cỗ thương yêu, liền hòa ái mỉm cười nói: “Nha đầu ngốc này, biết ngươi nóng vội cứu Tước trẻ, nhưng cũng phải chiếu cố đến thân thể của mình, ngươi nay đã bị bệnh, cũng làm nương ngươi lo lắng đến phát hỏng rồi.”

 

Âu Dương Noãn dịu dàng cười càng: “Vâng, là nữ nhi lỗ mãng, khi đó con vốn không nghĩ gì nhiều, chỉ có một ý nghĩ là phải cứu được đệ đệ. Nhưng mà trong nhà lại nháo đến bất an, lại thỉnh thầy thuốc đến xem bệnh, còn để phụ thân phí công —— “

 

Âu Dương Trì nghe xong những lời này nhất thời cảm thấy được nàng rất hiểu chuyện, ngữ khí càng ôn hòa: “Còn đau đầu sao?”

 

Âu Dương Noãn hít hít cái mũi, thanh âm bất tri bất giác liền mang theo chút làm nũng nói : “Đau.” Bỗng nhiên nước mắt liền rơi xuống.

 

           Âu Dương Trì yêu thương đem nàng ôm chặt vào trong ngực ,dỗ ngọt nói : “Từ nay về sau không nên làm việc ngu ngốc như vậy, mạng của đệ đệ con là quý giá, nếu như con xảy ra chuyện gì, phụ thân cũng đau lòng, hiểu chưa?”

 

Âu Dương Noãn đem mặt vùi vào trong lòng phụ thân ,dùng sức gật gật đầu: “Ân!”

 

Mười phần nhu thuận, mười phần đáng yêu, mười phần làm cho người ta yêu mến, Âu Dương Trì sau khi được làm từ phụ, thoả mãn rời đi, nữ nhi ở nơi này thực sự tốt lắm, thê tử ở nơi đó vì thân thể nữ nhi mà lo lắng, hắn cũng phải đi an ủi một chút mới tốt.

 

Nhìn bóng lưng ông rời đi, Âu Dương Noãn khóe miệng gợi lên —— rất nhanh, nàng sẽ làm cho ông và Lâm thị trở mặt thành thù.

 

Ở trong phòng nghỉ ngơi ba ngày, thuốc dược giống như nước, bị Lâm thị đem vào để bồi bổ, bên ngoài mọi người nói Lâm thị khoan hồng độ lương, đối xử tử tế kế nữ ( ý ở đây nói là đối xử tốt với con gái chính thê ), Phương ma ma đối với lần này vô cùng tức giận, nói cho Âu Dương Noãn nghe, nàng lại mỉm cười, không thèm để ý chút nào.

 

Ngày thứ tư, Âu Dương Noãn có thể tự mình xuống giường, nàng ăn mặc đơn giản một chút, liền mở miệng nói : “Nên đi vấn an nội tổ mẫu.”

 

Hồng Ngọc có chút chần chờ, khuyên nhủ: “Thân thể tiểu thư còn chưa khỏe hẳn, lão thái thái sớm đã nói, có thể không đi vấn an.”

 

Âu Dương Noãn nhẹ nhàng cười, nội tổ mẫu Lý thị này là một nước cờ trọng yếu nhất, không thể xem nhẹ.

 

“Nha đầu ngươi thật không hiểu sự, Đại tiểu thư cần phải ở trước mặt lão thái thái nhiều đi lại, cũng đừng để cho lũ tiểu nhân kia…” Phương ma ma nói một nửa, nghĩ tới điều gì, liền không nói nữa. Nàng nhìn thấy cách ăn mặc của  Âu Dương Noãn rất là tao nhã, ngược lại thay đổi đề tài, “Đại tiểu thư, muốn hay không khoát lên áo khoát con cáo màu đỏ kia?”

 

Âu Dương Noãn nghĩ nghĩ, khinh miêu đạm tả ( nói kiểu hời hợt ): “Đem áo choàng của nội tổ mẫu thưởng năm trước lấy ra.”

 

Phương ma ma rất tán thành gật đầu, lập tức lấy ái treo trong tủ quần áo cẩn thận lấy ra, áo choàng màu hoa hồng tím, mặt ngoài còn dùng kim tuyến thêu ra hình hoa mẫu đơn phú quý, trên mũ tất cả đều là lông mao mềm mạo, càng nổi bật lên gương mặt trong suốt như ngọc của nàng, mặt mày thanh lệ, đúng là xuất hồ ý liêu hảo.

 

Lâm thị, trận chiến giữa chúng ta sẽ lập tức bắt đầu, ta thực chờ mong. Âu Dương Noãn nhìn mình trong gương, mỉm cười.

 

Nội tổ mẫu Lý thị ở tại Thọ An Đường, các nhau đầu đến vấn an được dẫn đến phía sau phòng. Ngồi ở trên giường là lão phụ nhân thân mặc áo màu thiên thanh(màu da trời) thêu ngũ phúc trên áo, trên đầu mang là chiếc khăn quấn khảm viên thuý ngọc ở giữa, đang cùng người ta nói chuyện, thấy Âu Dương Noãn nhẹ nhàng tiến vào hành lễ, nàng liền lộ ra tươi cười.

 

           Âu Dương Noãn mới định quỳ gối xuống thì đã bị người kéo lên. Lâm thị thập phần ôn nhu cười cười, đem nàng kéo đến trước mặt nội tổ mẫu Lý Thị cười nói: “Lão thái thái, Noãn nhi đã đến thăm người.”

 

“Noãn nhi, nương ngươi vừa mới nói với ta, ngươi mới vừa xuống giường được, giờ lại tới đây, sao lại không nghỉ thêm vài ngày?” Lý thị ôn hòa nói, hiếm mà thấy được.

 

Nàng chẳng qua chỉ mới bắt đầu hành động, Lâm thị liền tới nơi này đâm thọc, mục đích của nàng ta hiển nhiên là để cho nội tổ mẫu biết mình đã có thể xuống giường, tiếp theo dẫn tới việc nàng đã có thể xuống giường vì cái gì không đến hướng vấn an nội tổ mẫu, nàng ta đâu thể nào nghĩ tới chuyện này. Cũng may nàng không cho Lâm thị có cơ hội châm ngoài ly gián, Âu Dương Noãn trong lòng nghĩ như vậy.

 

“Nghĩ tới nội tổ mẫu nhiều lần phái người tới hỏi thăm, trong lòng tôn nữ ( cháu gái ) rất sợ hãi, dĩ nhiên phải tới cám ơn sự quan tâm của người.”

 

Lâm thị đem Âu Dương Noãn kéo đến bên cạnh mình ngồi xuống, đối Lý thị nói : “Lão thái thái, người nhìn xem, thần sắc Noãn nhi so với trước tốt hơn nhiều, đây chính là nhân họa đắc phúc đấy!” ( gặp nạn được phúc )

 

“Cũng không phải là như vậy, nào là sơn hào hải vị, dược thuốc thần kỳ nương người đều không tiếc đem tặng cho người,có nương che chở cho ngươi, ta cũng yên tâm rất nhiều.” Lý thị cũng một phen đánh giá Âu Dương Noãn, gật đầu mỉm cười nói.

 

           Trong trí nhớ, Âu Dương Noãn đối nội tổ mẫu Lý thị chỉ có kính sợ cũng không thân cận, Lý thị đối với nàng tôn nữ này cũng chỉ là bình thường. Lý thị bây giờ đối với nàng vẻ mặt ôn hoà như vậy, tất nhiên là chính vì mình không để ý tánh mạng mà cứu Tước nhi, đối với Lý thị mà nói, tôn nữ nàng không để vào mắt, quan trọng nhất chính là cháu đích tôn không có việc gì là được, Âu Dương Noãn trong lòng hiểu được.

 

“Noãn nhi còn cần tạ ơn nương đâu.”

 

            Nàng nghĩ đến đây, không để lại dấu vết cười cười, “Đáng tiếc đại phu nói ta quá yếu không thể dùng thuốc bổ được, phần lớn là không cần dùng đến, thật sự là đáng tiếc. Trong đó có một nhân sâm ngàn năm thập phần khó có được, thường nghe người ta nói, đây là thứ đại phúc khí có thể kéo dài tuổi thọ khi dùng, ta đâu có thể nhận được, buổi chiều đem đến đây tặng cho nội tổ mẫu nha.”

 

Lý thị hòa ái kéo tay qua Âu Dương Noãn lại vỗ vỗ: “Nhà này khó có được người muốn lão thái bà này sống lâu, cũng là nha đầu ngươi có tâm.” Nói xong, nàng liếc mắt về phía Lâm thị một cái, tươi cười mang theo chút lãnh đạm.

 

            Lâm thị nguyên bản nụ cười sáng lạn nhất thời cứng ngắc lại hạ xuống, Âu Dương Noãn này từ khi bị thương, vì cái gì bản thân lại thay đổi, mềm mài nhưng lại phủ đầy gai, trong bông có kim ( trong lòng nham hiểm ), nói chuyện lại bất độc thanh sắc đầy sắc bén, nàng cố ý đem nhân sâm ngàn năm đưa cho Âu Dương Noãn, nàng nếu ăn, hư không thể bổ (ý nói ăn vào cũng không có tác dụng) ngược lại lại có hại lớn đến thân thể, mình cũng có có được thanh danh tốt chính là hiền lành rộng lượng. Ai ngờ nàng lại mượn hoa hiến phật tặng cho lão thái thái. Cứ như vậy, mình không phải thành người luôn luôn cất giấu thứ tốt không cho bà bà biết sao? Lâm thị gắt gao níu lấy cái khăn trong tay, một lát sau mới khôi phục lại bình thường.

 

“Nơi này thật náo nhiệt nha!” Mành ( rèm ) vừa động, một nữ hài tử đi đến, nàng thân mặc váy tơ sam nhiều màu, ở ngoài mặc áo khoác lông mao hồ ly tuyết trắng, trên búi tóc cài một cây trâm màu sắc rực rỡ Lưu Ly Hồ Điệp, đồ trang sức trong người rèm tua lay động rực rỡ, hiện ra vẻ thập phần ngọc tuyết đáng yêu, người còn chưa thấy, đã nghe thấy thanh âm yêu kiều ở phía trước truyền đến, chính là Âu Dương Khả.

 

Nhìn thấy thân ảnh khắc sâu trong đáy lòng, hận không thể một đao chém chết người đó, Âu Dương Noãn ánh mắt híp lại, cười hết sức ôn nhu.

 

Hồng Ngọc vẫn đứng ở bên người Âu Dương Noãn, bắt gặp vẻ tươi cười trên mặt nàng, không tự chủ được rùng mình một cái.

 

Share this:

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s